Dụ Sủng Quân Hôn: Thanh Niên Tri Thức Yêu Kiều Thu Phục Quân Nhân Lạnh Lùng

Dụ Sủng Quân Hôn: Thanh Niên Tri Thức Yêu Kiều Thu Phục Quân Nhân Lạnh Lùng - Chương 101: Phát sinh biến số, La Nhất Bình bị bắt lại (length: 7441)

Nàng từ nơi không xa nhìn thấy cảnh tượng đó, mặt thoáng chốc trở nên trắng bệch như giấy dán cửa sổ, giống như bị ngũ lôi oanh đỉnh, đầu óc ong ong nửa ngày trời không kịp phản ứng.
Đến khi cánh cổng lớn nhà Giang gia đóng lại, Triệu Giai Vân cảm thấy chân mình lạnh cóng đến mức mất cảm giác, mới lệt bệt cử động thân thể cứng đờ chậm rãi đi về nhà.
Vẻ mặt nàng hoảng hốt, miệng lẩm bẩm: "Không thể nào... Không thể nào, tại sao lại như vậy?"
"Không nên như thế mà, vì sao tất cả... Tất cả đều không giống..."
Đời trước La Nhất Bình lúc này đã chuyển đến huyện thành, đã bắt đầu phát tài, vì sao đời này vẫn còn làm cu li?
Chẳng lẽ... Chẳng lẽ mình mới là biến số đó?
Chỉ có La Nhất Bình cùng Sở Tang Ninh, phát triển mới đi đúng quỹ đạo?
Triệu Giai Vân thất hồn lạc phách ủ rũ vai, đi vô định hướng, La lão thái cầm chổi đi ra liền thấy con dâu như trúng tà, xông lên quất chổi tới tấp.
"Làm gì đấy? Tìm ngươi nửa ngày, đi quét dọn đi."
"Còn có giẻ lau nồi trong bếp, đi lấy trứng trong ổ gà, đợi Nhất Bình về thì nấu cho hắn một quả trứng gà..."
La lão thái đem việc vặt trong nhà toàn bộ giao cho Triệu Giai Vân, mặc kệ con trai mới mua quần áo cho mình, vênh váo tự đắc rất giống bà mẹ chồng bắt nạt con dâu.
Nàng lải nhải sai bảo, thấy Triệu Giai Vân hai mắt thất thần, vẻ mặt làm như nước đổ lá khoai, càng thêm tức giận, bộ ngực cũng run lên bần bật.
"Nói với ngươi đấy, giả điếc đấy à, còn không đi ta, ta bảo Nhất Bình bỏ ngươi."
"Con dâu nhà ai mà như ngươi, thật là bôi tro trát trấu vào mặt ba mẹ ngươi, ngươi đến nhà Lão La chúng ta là để hưởng phúc hả?"
La lão thái nửa kéo nửa đẩy Triệu Giai Vân, lôi người vào nhà bắt nàng làm việc, nhét hết đống quần áo bẩn vào ngực Triệu Giai Vân, "Ra bờ sông giặt, giặt sạch cho ta."
Triệu Giai Vân đang hoảng sợ thậm chí không có tâm trí cãi nhau với mẹ chồng, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, ném đống quần áo bẩn xuống đất, hối hả chạy ra ngoài.
La lão thái vừa quay người lại, người đã chạy mất, tức giận nhặt chổi lên đuổi theo Triệu Giai Vân định đánh.
Trên đường gặp những người trong thôn, thấy Triệu Giai Vân chạy thục mạng phía trước, La lão thái cầm chổi vung hổ báo phía sau liền biết nhà La lại ầm ĩ rồi.
Ai nấy đều che miệng đứng ở ven đường cười trộm.
Thấy người càng đi càng xa, La lão thái sốt ruột vội vàng hô: "Ngăn nó lại cho ta, hô hô —— giữ nó lại."
Dù sao La lão thái cũng là trưởng bối trong thôn, người trẻ tuổi nghe thấy không thể làm như không có chuyện gì xảy ra, đành phải bất đắc dĩ chặn Triệu Giai Vân lại.
"Nhất Bình nhà ngươi bà bà gọi kìa."
"Tránh ra, đừng cản đường ta." Triệu Giai Vân muốn đến nhà Giang gia hỏi cho rõ, vì sao nam nhân kia lại xuất hiện ở Giang gia, vì sao lại thân thiết với Sở Tang Ninh như vậy?
Nam nhân rốt cuộc đến tìm ai?
Chuyện đời trước rốt cuộc là thật hay giả?
Hay là tất cả đều là mộng của nàng, hết thảy đều không phải thật, không thể nào, đời trước Triệu Giai Vân ở nhà chồng chịu đủ đòn roi và lăng nhục, nỗi đau đó không thể nào là giả được.
Nàng đẩy người phụ nữ ra định tiếp tục đi tiếp, lại bị La lão thái chạy tới túm tóc giật ngược lại, mặt mũi dữ tợn chửi ầm lên: "Nhà La ta lấy phải loại con dâu như ngươi, thật là đen đủi tám đời, con dâu nhà ai mà ngày nào cũng chạy ra ngoài."
"Triệu Giai Vân, không biết ở nhà yên phận thì cút ra khỏi nhà ta, ba mẹ không thương mà còn dám để nhà ta Nhất Bình rước về, sớm biết thế thà để mày chết đuối ở sông còn hơn."
La lão thái nói những lời vô cùng khó nghe, đem những chuyện mà Triệu Giai Vân muốn che giấu đều lôi ra kể lể một lượt, những người xung quanh nghe được liền thấy thú vị.
Ánh mắt nhìn Triệu Giai Vân cũng có chút thay đổi, hóa ra không phải thanh niên trí thức nào cũng được người nhà yêu thương, Triệu Giai Vân kết hôn ba mẹ cô ta chỉ gửi bưu điện về mấy bao quần áo, thì ra Triệu Giai Vân nói đi nói lại cũng là con không được cưng chiều.
Bây giờ người trong thôn mới hiểu vì sao La lão thái không ưa con dâu, bà ta vốn muốn kết thông gia với thanh niên trí thức để con trai mình một bước lên trời, thành người trong huyện, bây giờ thì ngược lại, ước nguyện tan thành mây khói, trách sao La lão thái ngày nào cũng cãi cọ ầm ĩ ở nhà.
"Bà nói đủ chưa?" Triệu Giai Vân bị La lão thái nhục nhã trước mặt bao người, vừa sốt ruột liền dốc hết sức bình sinh đẩy La lão thái ra.
Nếu không có người phía sau nhanh tay lẹ mắt đỡ kịp, La lão thái chắc chắn ngã sấp mặt, lớn tuổi thế này mà ngã thì gãy xương, gãy chân không chắc đã dưỡng tốt được, xui xẻo có khi trực tiếp lên đường luôn, vắt chân lên là đi tong.
La lão thái sao chịu được nỗi uất ức này, xông vào đánh nhau với con dâu tại chỗ, ngược lại để người khác chê cười, mọi người ngoài miệng khuyên vài câu, nhưng không ai nhúc nhích.
Ngay lúc hai người đánh nhau túi bụi, Giang Tông Chính chống gậy trúc bước nhanh tới lớn tiếng hỏi: "Có ai thấy người nhà La đâu không?"
Mọi người đồng loạt quay đầu, ngón tay đồng loạt chỉ xuống hai người Triệu Giai Vân và La lão thái đang đánh nhau trên đất.
"Đừng đánh nữa đừng đánh nữa, nhà La, La Nhất Bình gặp chuyện rồi."
Triệu Giai Vân và La lão thái trên đất lập tức dừng tay, La lão thái dẫn đầu đứng lên, "Đội trưởng, ông nói gì vậy, Nhất Bình nhà tôi đang đi làm ở thị trấn, lát nữa là về rồi."
Triệu Giai Vân không để ý đến đau đớn trên mặt, tập tễnh đến gần Giang Tông Chính, nghi ngờ hỏi: "Đội trưởng, đã xảy ra chuyện gì?"
Giang Tông Chính vừa định mở miệng, liếc mắt thấy mấy thôn dân đang vểnh tai nghe ngóng, dù sao cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, nếu để người khác biết, trai gái trong thôn họ đừng hòng kiếm được mối nào ngon lành.
Nghĩ đến hậu quả này, Giang Tông Chính tức giận đến mức hận không thể đập nát cây gậy trúc trong tay, đồ vô dụng, không cầu chúng nó có tiền đồ như Giang Hành Yến, thì cũng đừng làm vướng chân Trường Hưng thôn.
"Giải tán hết giải tán hết, làm gì thì làm đi, đừng có bu ở đây."
Đợi mọi người giải tán hết, Giang Tông Chính căng thẳng mặt mày, lạnh lùng mở miệng: "La Nhất Bình nhà ngươi làm việc gì bên ngoài?"
"Con tôi có tiền đồ, làm việc gì cũng nhàn hạ sung sướng, không khổ cực." La lão thái còn đắc ý khoe khoang với Giang Tông Chính.
Giang Tông Chính hừ lạnh một tiếng, phải đấy, chuyện tốt trên trời rơi xuống sao lại rơi vào đầu La Nhất Bình kia chứ?
"Đội trưởng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Triệu Giai Vân giả vờ dịu dàng hỏi.
"Các người ngược lại còn không biết xấu hổ mà hỏi, La Nhất Bình bị cảnh sát thị trấn bắt rồi, cảnh sát bây giờ đang ở nhà ta, đi thôi."
Giang Tông Chính thản nhiên nói, cúi đầu cầu nguyện chuyện của La Nhất Bình đừng liên lụy đến người khác, nếu không thì a, cái chức đội trưởng này của ông coi như bỏ.
"Không thể nào!!!" La lão thái trừng lớn mắt, "Sao... Sao có thể..." Bà ta hoảng sợ đến mức môi run run bần bật.
Triệu Giai Vân thầm kêu không ổn, xoay người chạy về phía nhà Giang gia, nàng muốn đi nghiệm chứng một chuyện...
Bạn cần đăng nhập để bình luận