Dụ Sủng Quân Hôn: Thanh Niên Tri Thức Yêu Kiều Thu Phục Quân Nhân Lạnh Lùng

Dụ Sủng Quân Hôn: Thanh Niên Tri Thức Yêu Kiều Thu Phục Quân Nhân Lạnh Lùng - Chương 127: Người may mắn, một chân đạp vào phân (length: 7368)

Sở Tang Ninh cười thầm nhìn Giang Hành Yến nói cứng, kéo mình đi ngay, tuy rằng không phải lần đầu biết hắn không gần nữ sắc, bất quá đây là lần đầu thấy hắn ở chung cùng người nữ đồng chí khác.
"Giang Hành Yến, ngươi cùng tất cả mọi người đều như vậy sao?"
Sở Tang Ninh rất tò mò chẳng lẽ trong quân đội không có nữ binh sao? Mấy người làm thông tin viên gì đó, chẳng lẽ Giang Hành Yến ngày thường cũng nói với họ như vậy?
Lạnh như băng giống một khúc gỗ không hiểu phong tình.
Bất quá Sở Tang Ninh không thể không thừa nh·ậ·n nàng rất vui vẻ, người có đối tượng nên giữ khoảng cách với những nữ đồng chí khác, nếu không sẽ biến thành loại vong ân phụ nghĩa, bỏ vợ bỏ con như Quách Ái Quốc.
Giang Hành Yến nhanh tay lẹ mắt mở cà mèn ra, cảm nh·ậ·n được đồ ăn còn ấm, lúc này mới thả lỏng, lắc đầu, "Không phải, các nàng không giống Bạch Hương Tố."
Ở trong bộ đội không có ph·ậ·n chia nam nữ, mọi người cùng nhau huấn luyện, cùng nhau ăn cơm, Giang Hành Yến chỉ coi các nàng là chiến hữu, một người có thể tin tưởng sau lưng, còn Bạch Hương Tố, trong mắt nàng mang theo sự chán ghét và tham lam với Giang Hành Yến.
Nàng nhìn mặt mình, ánh mắt vẫn nhìn thân thể của mình, ánh mắt đó rất ghê t·ở·m.
Hai người đều không để ý đến Bạch Hương Tố, sau bữa cơm Giang Hành Yến cứ th·e·o lẽ thường đi huấn luyện ở quân đội, Sở Tang Ninh thì ở nhà ngẩn người, còn phải chăm sóc mấy cây rau dưa của mình. Nàng đi ra ngoài lại lại lại gặp đúng Bạch Hương Tố như âm hồn bất tán, "Vị đồng chí này, rốt cuộc cô muốn làm gì?" Sở Tang Ninh cũng không muốn phía sau mình có cái đuôi nhỏ, càng không muốn để nàng theo mình.
Bạch Hương Tố vẫn còn c·ứ·n·g miệng, trong mắt mơ hồ còn chống đỡ sự kiêu ngạo của mình: "Tôi đi đâu mắc mớ gì tới cô, chỗ này là của cô à?"
Nói xong bước vào ruộng đất của Sở Tang Ninh làm bộ nhìn quanh một vòng, nàng thật sự là được t·h·i·ê·n kiều trăm sủng nuôi lớn, chân đi giày da nhỏ, Sở Tang Ninh nhìn cũng thấy lạnh.
Trời này cũng không sợ lạnh chân, giày da nhỏ dẫm đến dẫm đi trong đất, chỉ một chút m·ấ·t tập tr·u·ng Bạch Hương Tố liền bị h·ã·m một chân trong mảnh đất mềm mại Sở Tang Ninh mới dọn dẹp xong hai ngày trước.
"A, cứu m·ạ·n·g a, giày của tôi." Bạch Hương Tố ngửa đầu hô to, vẫy tay ra hiệu Sở Tang Ninh mau c·h·óng lại cứu nàng, "Sở Tang Ninh, kéo tôi một cái."
Kiểu vênh váo tự đắc này, giọng điệu sai khiến khi cứu người, nếu Sở Tang Ninh mà t·h·í·c·h thì mới là lạ, nàng lặng lẽ lùi lại hai bước, sợ Bạch Hương Tố vung bùn lên người mình.
Nhìn thấy ánh mắt gh·é·t bỏ tr·ê·n mặt Sở Tang Ninh, Bạch Hương Tố cũng không dám động, r·u·n rẩy giọng nói xin giúp đỡ, "Sở Tang Ninh, tôi sẽ không bị chìm xuống chứ?"
Phốc, một cái hố đất nhỏ còn bị chìm xuống, làm sao? Trong đầu hướng đầm lầy à?
Sở Tang Ninh thầm nhủ trong lòng, ngoài mặt còn đàng hoàng giải t·h·í·c·h: "Không đâu."
"Vậy... Vậy cô sợ cái gì?" Bạch Hương Tố đúng là không có mắt nên mới coi thường ánh mắt gh·é·t bỏ tr·ê·n mặt Sở Tang Ninh thành sợ hãi, mình còn r·u·n không ngừng.
Sở Tang Ninh hít sâu một hơi lại lặng lẽ lùi về phía sau hai bước, tận lực uyển chuyển nói với nàng: "Ừm... Không phải sợ, cô biết không, tại sao đất này lại mềm mại như vậy?"
"Không biết, tại sao?" Bạch Hương Tố ngây ngốc nói theo, vẻ mặt đờ đẫn.
"Ruộng này có bón phân cho đất, ân... Chắc cô không muốn biết đâu."
Mấy ngày trước Giang Hành Yến tới một lần, làm mới đất mềm thêm phân thối, lúc đó Sở Tang Ninh gh·é·t bỏ bịt mũi chạy vào nhà.
Giang Hành Yến còn chê cười nàng, người nhà nông đều làm vậy, chỉ có như vậy năm sau lúa mới tốt.
Bạch Hương Tố cũng không ngốc, tỉ mỉ ngửi ngửi, "Mùi gì vậy?" Th·e·o mùi hương nàng chậm rãi cúi người xuống, p·h·át giác mùi thúi là từ chân mình bốc ra, ngay tại chỗ liền hỏng m·ấ·t.
"Chẳng lẽ cô nói dưới đất chôn... ——" Bạch Hương Tố thậm chí không dám nói ra chữ đó, ghê t·ở·m buồn nôn.
Người cũng hỏng m·ấ·t, nàng d·ẫ·m phải phân, a a a a a chân của nàng toàn là phân, giày da nhỏ cũng vậy a a a —— Sở Tang Ninh chỉ có thể chúc nàng may mắn, vừa mới dẫm phải, còn tốt lúc nãy mình không bị l·ừ·a, nàng mím môi tỏ vẻ không thể làm gì.
Mùi thúi từ từ b·ốc ra, Sở Tang Ninh lặng lẽ bịt miệng mũi, nói không rõ ràng: "Cô may mắn thật." Nói xong liền bỏ chạy.
Để lại Bạch Hương Tố sụp đổ đến th·ố·n·g khổ, p·h·át đ·i·ê·n đối mặt với một chân dính bẩn này, cuối cùng vứt luôn cả hài, chân trần ngao ngao chạy về nhà.
Sở Tang Ninh nhìn toàn bộ quá trình qua cửa sổ, không nhịn được ôm bụng cười ha ha.
Thật sự là quá buồn cười, chưa thấy ai xui xẻo như Bạch Hương Tố, ha ha ha ha thật sự quá buồn cười.
Chiều quân đội tan làm, Sở Tang Ninh kể cho Giang Hành Yến nghe khi hắn trở về, "Anh không biết đâu, vẻ mặt đó của Bạch Hương Tố, còn cả cử chỉ của cô ta nữa, không hề khoa trương đâu, tóc cũng muốn dựng lên."
Việc này cũng không gạt được người khác, số người trong khu nhà này không nhiều lắm, nhưng cũng không ít, dù sao không chỉ Sở Tang Ninh một mình thấy.
Sau đó không biết ai truyền đến tai ba của Bạch Hương Tố, Đoàn trưởng Bạch vừa đau lòng khuê nữ vừa cảm thấy thật hoang đường, sai người mang giày của khuê nữ về.
Người lính kia ngốc nghếch mang đôi giày dính bùn thối đến tận trước mặt Bạch Hương Tố.
Bạch Hương Tố trốn trong nhà nhìn thấy đôi giày liền nổi điên: "Không cần, vứt đi, vứt cho tôi, đừng để tôi nhìn thấy."
Giày tốt vậy mà nói bỏ là bỏ, Bạch Hương Tố không tiếc, người khác thì lại tiếc, một chiếc giày bị ném ra bãi đất trống bên ngoài khu nhà, không bao lâu sau, một chiếc khác cũng bị ném ra từ phòng Bạch Hương Tố.
Không lâu sau một cô gái trùm khăn từ trên lầu đi xuống, cúi người nhặt giày lên, còn nhìn xung quanh, đúng lúc chạm mặt Sở Tang Ninh bên cửa sổ.
"Kia, tôi... Tôi chỉ thấy tiếc thôi, dù sao cô ấy cũng không cần." Người phụ nữ hơi câu nệ, giải thích với Sở Tang Ninh qua cửa sổ.
Sở Tang Ninh không quen gia đình này lắm, chắc là mới đến, nàng cảm nh·ậ·n được sự ngượng ngùng của người phụ nữ, dịu dàng mỉm cười.
"Không sao đâu, lãng phí thì đáng x·ấ·u hổ, đôi giày này cô ấy không muốn."
Người phụ nữ hàn huyên với Sở Tang Ninh vài câu rồi vội vã mang giày lên lầu, sợ Bạch Hương Tố ném giày đi rồi lại quay về tìm.
Chờ đến khi Bạch Hương Tố nhớ ra đôi giày này tốn không ít tiền, mang vẻ mặt không tình nguyện đi ra nhặt giày thì p·h·át hiện giày đã không còn.
"Ai lấy giày của tôi?" Bạch Hương Tố càng hỏng m·ấ·t, chân thì dẫm phân, giày còn m·ấ·t, nàng chống nạnh ở lầu một th·é·t c·h·ói tai, "Tên t·r·ộ·m nào lấy giày của tôi?"
Mặc dù không chỉ mặt gọi tên, nhưng mọi người đều nhìn mình, Sở Tang Ninh cũng hiểu ý của nàng, chẳng lẽ hoài nghi mình lấy giày của nàng sao, nhưng không cần thiết.
"Đừng nhìn tôi, tôi không t·h·è·m· ·k·h·á·t giày dẫm phân của cô."
Bạn cần đăng nhập để bình luận