Võ Hiệp: Ác Nhân Cốc Kể Chuyện, Tiểu Ngư Nhi Làm Công

Chương 228: Hoa hải đường điêu tàn, Diệp Trần: Chúng ta đến trò chuyện một chút đi

**Chương 228: Hoa hải đường điêu tàn, Diệp Trần: Chúng ta đến trò chuyện một chút đi**
Không đợi sảnh đường hoàn toàn yên tĩnh, Diệp Trần tiếp tục mở miệng bình luận về bảng xếp hạng kiếm pháp khó nhất.
Nếu như theo lệ thường ngày, Diệp Trần lúc này nhất định phải đợi mọi người thảo luận xong xuôi mới có thể tiếp tục.
Chỉ có điều lần này, Diệp Trần không theo thói quen đó.
Hắn nói rất nhanh, tựa hồ như đang không có nhiều thời gian.
...
Thiên tự phòng số 1.
Thượng Quan Hải Đường yên tĩnh nằm trên giường nệm mềm mại, trong tay bưng một chiếc ly rượu trống rỗng.
Nhìn thấy bộ dáng của Diệp Trần, Thượng Quan Hải Đường khẽ mỉm cười.
Ban đầu khi mới đến Bình An khách sạn, nàng ôm tâm tư dò la tin tức về Diệp Trần.
Nhưng mà theo thời gian trôi qua, dường như nàng đã bị gia hỏa này hấp dẫn.
Thượng Quan Hải Đường luôn thắc mắc, một người mạnh mẽ như vậy, vì sao lại cố thủ tại một khách sạn nhỏ bé.
Nếu như hắn nguyện ý rời khỏi khách sạn này, đừng nói là Đại Minh, ngay cả Cửu Châu đại lục đều sẽ có một vị trí dành cho hắn.
Chính bởi vì mang trong lòng nghi hoặc, Thượng Quan Hải Đường mới cố gắng tìm hiểu Diệp Trần.
Càng hiểu rõ, Thượng Quan Hải Đường lại càng say mê, bởi vì nam nhân này trên thân có một loại mị lực khác biệt.
Ở bên cạnh hắn, ngươi có thể cảm nhận được cảm giác an toàn chưa từng có.
Nghĩ tới đây, Thượng Quan Hải Đường buông lỏng tay phải, ly rượu trong tay rơi xuống đất.
Nhìn ly rượu rơi vỡ, Thượng Quan Hải Đường vẫn bình tĩnh.
Nàng cố chống đỡ hơi thở cuối cùng đến Bình An khách sạn, không phải để cầu xin phương pháp kéo dài mạng sống.
Chỉ là muốn gặp lại Diệp Trần một lần cuối, một lần gặp mặt thuần túy.
Không có tính kế, không có mục đích, chỉ có cảm giác của một thiếu nữ len lén nhìn người trong lòng.
...
Diệp Trần phát giác được động tĩnh của Thượng Quan Hải Đường, nhưng hắn cũng không để ý.
"Minh Tống khó khăn nhất kiếm pháp bảng hạng 2, Huyền Thiết kiếm pháp."
"Nói đến Huyền Thiết kiếm pháp, mọi người hẳn là rất xa lạ, bởi vì tên của kiếm pháp này là do Diệp mỗ tùy tiện đặt."
"Nhưng mà có một cái tên mọi người hẳn là rất quen thuộc, Kiếm Ma Độc Cô Cầu Bại!"
Nghe được cái tên này, những người có mặt ở đây trong nháy mắt kích động.
Đặc biệt là những kiếm khách, lúc này giống như là nhìn thấy mỹ nữ tuyệt thế.
Lúc trước Diệp tiên sinh nói ra kiếm đạo cảnh giới của Kiếm Ma Độc Cô Cầu Bại, trên giang hồ vô số kiếm khách đều kính ngưỡng không thôi.
Tuy nói Độc Cô Cửu Kiếm cũng là truyền thừa của Kiếm Ma, nhưng mà Phong Thanh Dương cũng không có được tinh túy của Kiếm Ma.
Cho nên những người muốn được mở mang phong thái của Kiếm Ma, vẫn có chút thất vọng.
Nhưng vừa rồi lại xuất hiện Huyền Thiết kiếm pháp, xem ra có lẽ là một truyền thừa khác của Kiếm Ma.
Nếu có người có thể kế thừa toàn bộ kiếm pháp của Kiếm Ma, đây chẳng phải là tương đương với việc Độc Cô Cầu Bại tái xuất giang hồ?
"Kiếm Ma Độc Cô Cầu Bại chỉ để lại truyền thừa ở hai nơi, một nơi là Đại Minh triều Độc Cô Cửu Kiếm."
"Một nơi khác chính là Đại Tống hướng về Kiếm Mộ."
"Nhưng trong Kiếm Mộ này không có bí tịch võ công, chỉ có những thanh bội kiếm mà Độc Cô Cầu Bại từng sử dụng."
Nghe nói như vậy, những người vốn đang cao hứng có chút bối rối.
"Diệp tiên sinh, nếu Kiếm Mộ không có bí tịch, vậy kiếm pháp của Kiếm Ma tiền bối làm sao truyền thừa?"
" Đúng vậy, chẳng lẽ mấu chốt nằm ở những thanh bội kiếm của Kiếm Ma tiền bối."
Nghe vậy, Diệp Trần cười lắc đầu.
"Không phải, kỳ thực nhắc tới, Kiếm Ma sau khi truyền thừa Độc Cô Cửu Kiếm, cũng không có ý định lưu lại thêm truyền thừa."
"Hắn tuổi già vẫn ẩn cư nơi núi sâu, mà cùng hắn làm bạn, là một linh thú."
"Nhưng ông trời có mắt, tựa hồ là lão thiên gia không muốn kiếm thuật của Độc Cô Cầu Bại thất truyền."
"Con linh thú luôn bầu bạn bên cạnh Kiếm Ma khi về già, lại ghi nhớ toàn bộ quá trình luyện kiếm của Kiếm Ma."
"Cho nên muốn học được kiếm pháp của Kiếm Ma, đầu tiên phải làm, chính là được con linh thú kia tán thành."
Nghe xong, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.
Chuyện này cũng quá vô lý đi.
Nó mặc dù là linh thú, nhưng nó không phải là người!
Loại tình huống này có thể giao tiếp được sao?
Rất nhiều người trong giang hồ lấy lại bình tĩnh, lập tức hỏi: "Diệp tiên sinh, nếu như là ngươi, ngươi có biện pháp nhận được truyền thừa của Kiếm Ma không?"
Nghe vậy, Diệp Trần bất đắc dĩ mở hai tay ra, nói: "Xin lỗi, những kiếm pháp trên bảng xếp hạng kiếm pháp khó nhất, đa số Diệp mỗ đều không tu luyện được."
"Nếu như Diệp mỗ có phương pháp thoải mái đạt được, vậy còn có thể gọi là bảng xếp hạng kiếm pháp khó nhất sao?"
"Bởi vì để có được sự tán thành của linh thú khó như lên trời, tổng hợp suy tính, nên mới đặt ở hạng 2 bảng xếp hạng kiếm pháp khó nhất."
Nói xong, từ Thiên tự phòng số 1 truyền đến âm thanh của Thượng Quan Hải Đường.
"Diệp tiên sinh luôn nói ra một ít chuyện ly kỳ cổ quái, hạng 2 đã khó như vậy."
"Vậy hạng nhất lại phải là phong thái như thế nào, Diệp tiên sinh mau nói, ta đã không kịp đợi."
Thượng Quan Hải Đường lúc này đã suy yếu không còn hình dáng, mặc dù nàng đã phục dụng thánh dược chữa thương Huyết Bồ Đề, lại có Diệp Trần dùng nội công chữa thương.
Chẳng qua là nàng đã sớm như ngọn đèn cạn dầu, đến khách sạn chẳng qua chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi.
Hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra, Diệp Trần nhìn về phía Thượng Quan Hải Đường cười nói: "Hạng nhất đương nhiên là khó khăn nhất rồi."
"Kiếm pháp này tên là Ngọc Nữ kiếm pháp. Kiếm pháp này cần hai người thi triển, hai người thi triển kiếm pháp tốt nhất là tình lữ."
"Bởi vì chỉ có tâm ý tương thông mới có thể phát huy được uy lực lớn nhất của kiếm pháp này."
"Nhưng mà kiếm pháp này rất hạn chế, hai người cãi nhau không được, có ngăn cách không được, thành thân cũng không được."
"Hơn nữa ở trong giang hồ, đa số đều là những kẻ độc thân, loại kiếm pháp này đối với bọn họ mà nói, vĩnh viễn không thể luyện được."
Nghe thấy Diệp Trần nói, Thượng Quan Hải Đường yếu ớt nở nụ cười.
"Diệp tiên sinh, cái gì gọi là độc thân cẩu nha?"
"Một thân một mình, cô đơn chiếc bóng, bóng lưng giống như một con chó sói cô độc." (chỗ này tác giả chơi chữ 狗 - cẩu (chó) và 孤 - cô (cô độc))
"Dạng người này chính là độc thân cẩu."
"Ha ha ha!"
"Diệp tiên sinh, ngươi lại chế giễu người khác, không sợ mọi người liên hợp tấn công ngươi sao?"
"Không sao, bọn hắn đánh không lại ta."
Mọi người: ". . ."
Quá kiêu ngạo, ta thật sự là. . .
Thôi, nể tình cô nương kia sắp c·h·ế·t, ta không so đo với ngươi.
Nhìn Diệp Trần ở cách đó không xa, Thượng Quan Hải Đường vừa mới mở miệng, tựa hồ đã tiêu hao hết tia sức lực cuối cùng.
Trong mắt nàng ánh sáng đang dần dần tiêu tan.
"Thật là đáng tiếc!"
"Ta vẫn là không thể nghe xong toàn bộ buổi nói sách."
"Ai nói buổi nói sách còn chưa kết thúc?"
"Hôm nay buổi nói sách đã kết thúc, mời chư vị lần sau lại đến!"
Diệp Trần trực tiếp kết thúc buổi nói sách, sau đó thân ảnh chợt lóe lên đi đến bên cạnh Thượng Quan Hải Đường.
"Ngươi còn có thể để cho ta làm hai chuyện, cần phải nắm chắc thời gian."
Thượng Quan Hải Đường đặt hai đồng tiền còn lại vào lòng bàn tay Diệp Trần, yếu ớt nói: "Diệp tiên sinh, thế gian có loại thuốc nào có thể trị bệnh tương tư đau khổ?"
Diệp Trần khẽ giật khóe miệng, nhẹ giọng nói: "Cửu Diệp Trọng Lâu hai lượng, Đông Chí Thiền Dũng một con, hòa cùng tuyết tan lâu năm, có thể trị bệnh tương tư đau khổ của thế nhân." (Trọng Lâu: một loại dược liệu, Đông Chí Thiền Dũng: ve sầu mùa đông)
Nghe nói như vậy, Thượng Quan Hải Đường sửng sốt, rồi lẩm bẩm.
"Trọng Lâu thất diệp nhất chi hoa, đông chí làm sao kén ve, tuyết lại làm sao có thể cách năm." (thất diệp nhất chi hoa: một loại Trọng Lâu quý hiếm)
"Thì ra tương tư vô giải!"
Nói xong, Thượng Quan Hải Đường nhìn về phía Diệp Trần.
"Hai chuyện ngươi đã làm xong, chuyện thứ ba, ta muốn Diệp tiên sinh vĩnh viễn ghi nhớ. . ."
Một chữ cuối cùng còn chưa nói hết, Thượng Quan Hải Đường hoàn toàn nhắm hai mắt lại.
Ôm t·h·i t·h·ể của Thượng Quan Hải Đường vào lòng, lúc này biểu tình của Diệp Trần "vô hỉ vô bi, vô thương vô duyệt".
Không ai biết tâm tình của hắn lúc này là như thế nào, Bình An khách sạn rộng lớn càng không có một người dám lên tiếng.
Chỉ chốc lát sau, Diệp Trần nhẹ nhàng đặt Thượng Quan Hải Đường xuống.
Trực tiếp lăng không đạp xuống đại sảnh khách sạn.
"Thần Hậu đại nhân, tại hạ hôm nay tâm tình không tốt, trò chuyện cùng Diệp mỗ một chút được không?"
Nghe vậy, mọi người nhất thời khẩn trương lên, bởi vì mọi người đều biết rõ, hiện tại là lúc Diệp tiên sinh đưa ra quyết định.
...
Bạn cần đăng nhập để bình luận