Ta Ở Tận Thế Thu Tiền Thuê Nhà

Chương 274

Khi chia tay, cô gái tóc lục còn vô cùng quyến luyến, hướng về phía Ninh Hiểu vẫy tay lia lịa.
Sau khi rời khỏi tầm mắt của những người chơi khác, Ninh Hiểu mới lấy ra chiếc xe nhỏ giống như vỏ trứng màu trắng của mình, cùng Mộc Phỉ ngồi lên xe.
Tòa thành ma cà rồng ở trên đỉnh núi xa xôi, muốn lên núi còn phải bò lên con đường núi chín khúc mười lăm khúc, dùng đầu ngón chân cũng có thể tưởng tượng được con đường lên núi khó khăn và trở ngại đến mức nào. Cho nên Ninh Hiểu cũng lười đi giày vò bản thân, đã có phương pháp nhanh gọn hơn thì tại sao lại không dùng.
Mặc dù là đường núi chín khúc mười tám khúc, nhưng ngồi trong chiếc xe vỏ trứng lái tự động, xe vẫn êm ái không hề cảm nhận được một chút xóc nảy nào.
Nơi này tuy không rộng rãi bằng nhà để xe trước đó, nhưng ghế ngồi cũng có thể điều chỉnh ra sau, có thể nằm ngửa, cũng có thể kéo tấm bàn nhỏ ở giữa để đồ vật, trong xe thậm chí còn có một phòng vệ sinh nho nhỏ.
Cho dù chỉ là một không gian nhỏ, hệ thống cũng tận sức tạo cho nàng một ổ nhỏ thoải mái nhất.
Bất quá nơi này không gian tương đối nhỏ, ghế ngồi sau khi nằm ngang, cơ hồ cùng sát với tay lái phụ bên cạnh, vốn chỉ là muốn nghỉ ngơi một chút, Ninh Hiểu lại bất giác cảm thấy giống như cùng Mộc Phỉ nằm trên một chiếc giường.
Ánh mắt bên cạnh có chút nóng rực, Ninh Hiểu cứng người lật cả người lại, đưa lưng về phía Mộc Phỉ.
Cho dù nàng hiện tại có lợi hại đến đâu, trong chuyện yêu đương cũng chỉ là một tân thủ gà mờ, rất dễ dàng đỏ mặt.
Bầu không khí trong xe bình thản ấm áp, ngoài xe một đám quái vật lại có chút buồn bực, mãi mới chờ được đến hai người sống, nhưng bọn hắn lại ngay cả đến gần đều không thể, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc xe nhỏ giống như vỏ trứng nghênh ngang chạy đi xa.
Vốn ở trên con đường núi này, những trò như truy sát, ảo cảnh vân vân đều không có cách nào thi triển.
Đến tòa thành con đường này thuận lợi không thể tưởng tượng nổi, không có gặp phải một chút khó khăn trắc trở. Có lẽ là thấy bọn họ quá dễ dàng, nửa đoạn sau càng bày ra nhiều trò, nhưng vẫn như cũ không có cách nào đột phá được sự bảo hộ của hệ thống. Cuối cùng, trò chơi khả năng rốt cục ý thức được đó là một đại lão, cũng để yên, có một thứ tình yêu như "ván đã đóng thuyền", không còn gì luyến tiếc.
Lúc xuống xe mặt Ninh Hiểu vẫn còn rất đỏ, sau khi mối quan hệ của hai người là nàng và Mộc Phỉ có chuyển biến, thì chỉ cần ở cùng một không gian, không khí thôi cũng đã ngập tràn ngọt ngào, huống chi hai người còn ở trong xe thân mật một lúc lâu. Cuối cùng, cũng không biết là Mộc Phỉ trước đưa tay, hay là nàng trước chủ động, dù sao vừa mới bắt đầu người còn nhăn nhó cuối cùng vẫn là ôm nhau, nói hai câu liền hôn một hồi. Ninh Hiểu cảm thấy mình đến lúc sau đã có chút thiếu dưỡng khí.
Bất quá loại cảm giác này cũng không tệ, trách không được tất cả mọi người đều kháo nhau đi yêu đương.
Tòa thành theo phong cách cổ điển Châu Âu, tường ngoài vẫn như cũ là dây thường xuân, có lá xanh, cũng có cả những dây khô, gần như bao phủ kín mít cả tòa thành cổ.
Thỉnh thoảng có quạ đen lướt qua, nhìn rất có không khí của phim kinh dị.
Đi về phía trước thì không thể lái xe được nữa, Ninh Hiểu thu chiếc xe vỏ trứng lại, cùng Mộc Phỉ đi bộ vào trong.
**Chương 130**
Bọn họ đi đặc biệt đường hoàng, không một chút ý tứ che giấu, cho nên đám ma cà rồng trong tòa thành cũng rất dễ dàng phát hiện tung tích hai người.
Khi bọn họ đi đến cửa lớn tòa thành, cửa lớn tự động mở ra, ngọn nến trong phòng cũng đồng loạt sáng lên.
Ninh Hiểu nháy mắt đã dùng tinh thần lực bao phủ toàn bộ nơi này, rất nhanh liền biết rõ ở đây ẩn chứa bao nhiêu con ma cà rồng.
Không thể không nói, số lượng vẫn là rất nhiều, trách không được lại là hang ổ.
Lần mở cửa này hẳn là cho bọn họ một đòn phủ đầu, đáng tiếc Ninh Hiểu cùng Mộc Phỉ hoàn toàn không hề bị hù dọa.
Ninh Hiểu còn rất có hứng thú cùng Mộc Phỉ thảo luận về bộ phim ma cà rồng gần đây đã xem, bên trong cảnh mở đầu chính là như vậy, một ông lão gầy gò như bộ xương khô cầm ngọn nến, đi trong tòa thành cổ như vậy.
Có lẽ là thấy thần sắc bọn họ quá mức buông lỏng, từ chỗ sâu trong hành lang bỗng nhiên bay tới một cái bóng đen to lớn, hướng thẳng về phía hai người mà bay tới.
Mắt thấy liền muốn đụng vào hai người, lại đột nhiên bị một sợi dây thừng trong suốt trói buộc lại, đợi đến khi dừng lại, mới nhìn ra được đó là một con dơi to lớn.
Khoảng cách gần như vậy nhìn là thật rất xấu, Ninh Hiểu mặt đầy ghét bỏ.
Con dơi lớn tức giận nghiến răng nghiến lợi, phong thái ưu nhã duy trì nãy giờ đã vỡ nát không còn một mảnh, hắn rất muốn biến trở về hình người, nhưng toàn thân lại không thể động đậy.
Con dơi lớn vừa sợ vừa giận, dường như đột nhiên hiểu rõ vì cái gì những con ma cà rồng đồng loại đi trấn nhỏ lại im hơi lặng tiếng biến mất. Trấn nhỏ từ khi nào lại xuất hiện một người lợi hại như vậy? Bọn hắn vậy mà không hề nhận được một chút tin tức nào.
Ninh Hiểu khống chế sợi dây nước, giống như nắm quả bóng bay dẫn con dơi lớn đi lên phía trước. Hành lang được trải thảm có màu sắc diễm lệ, hai bên treo một chút tranh vẽ cùng nến, ngọn nến màu trắng bên trên đã đốt được một nửa.
Khung cảnh vốn quỷ dị âm trầm đã kết thúc, vì trên đầu Ninh Hiểu lúc này đang lơ lửng "quả bóng bay".
Có lẽ là thấy hai người quá mức phách lối, màn thị uy vốn có cũng thay đổi thành công kích trực diện, không ngừng có dơi, xác thối, khôi lỗi tấn công hai người, nhưng đều bị Ninh Hiểu cùng Mộc Phỉ lặng lẽ hóa giải.
Ninh Hiểu cảm thấy hỏa dị năng mình đã cải tạo trong thế giới này thật sự rất hữu dụng. Cửa ải mà những người chơi bình thường có lẽ phải lột một lớp da, rơi mấy lạng thịt, đối với Ninh Hiểu mà nói, lại đơn giản giống như ăn cơm uống nước.
Sau khi phát hiện những con quái vật nhỏ được phái ra không có cách nào tạo thành uy hiếp đối với hai người Ninh Hiểu, trước mặt bọn họ rốt cục xuất hiện mấy người đàn ông Âu phục, giày da, sắc mặt trắng bệch.
Đối phương tựa hồ có ý đồ cùng Ninh Hiểu nói chuyện, đàm phán, nhưng Ninh Hiểu lúc này đã giết thuận tay, một câu còn chưa kịp nói, mấy con ma cà rồng trước mặt đã bị thiêu thành tro tàn.
Đợi đến khi giết hết những con ma cà rồng trước mặt, Ninh Hiểu mới giống như kịp phản ứng, ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Mộc Phỉ bên cạnh: "Vừa rồi ta đã giết cái gì vậy?"
Mộc Phỉ lực chú ý cũng đều đặt lên bầy dơi đen kịt đầy trời trên đầu, cũng không có chú ý, nghe vậy liền lắc đầu: "Không biết, ta không có chú ý, mặc kệ nó đi."
Ma cà rồng núp trong bóng tối suýt chút nữa đã bóp nát bức tường bên cạnh, gia tộc bọn hắn ở đây hoành hành bá đạo nhiều năm như vậy, từ trước tới nay chưa từng gặp phải những nhân loại khó giải quyết như thế.
Ninh Hiểu cùng Mộc Phỉ rốt cục cũng xuyên qua được hành lang đầu tiên, lúc dừng lại, đằng sau cơ hồ đã bị bầy dơi xám đen bao phủ toàn bộ hành lang.
"Các ngươi rốt cuộc muốn cái gì?!" Một đạo không thể nhịn được nữa gầm thét từ chỗ sâu hành lang truyền ra, tựa hồ ý thức được ngữ khí của mình không tốt lắm, đối phương ho nhẹ một tiếng, lập tức điều chỉnh giọng nói, "Vạn sự dễ thương lượng mà."
Bạn cần đăng nhập để bình luận