Ta Ở Tận Thế Thu Tiền Thuê Nhà

Chương 171

"Vẫn còn khó chịu sao?" Mộc Phỉ không nhịn được, đưa tay ra, dùng mu bàn tay áp lên trán nàng, không thấy sốt, ngược lại bị gió biển thổi cho lạnh buốt.
"Không sao, ta ngồi một lát sẽ đỡ hơn." Ninh Hiểu mỉm cười với hắn.
"Lão bản bị say sóng à?" Lúc này, một giọng nói vang lên bên cạnh họ.
Ninh Hiểu ngẩng đầu nhìn, liền thấy Lệ Lệ đứng ở một bên, có chút lo lắng nhìn nàng.
"Cô ăn thử cái này đi, sẽ dễ chịu hơn." Lệ Lệ do dự một hồi lâu, từ trong túi lấy ra một chiếc bình thủy tinh nhỏ chứa vật thể màu xanh sẫm.
Vừa mở nắp bình thủy tinh nhỏ, một mùi chua xộc vào mũi, kỳ lạ thay lại khiến cho dạ dày đang cuộn trào của Ninh Hiểu dịu đi một chút.
Lệ Lệ lại có vẻ hơi lo lắng, dường như sợ Ninh Hiểu chê, vội vàng giải thích: "Là mẹ ta dùng đồ ăn trong biển để ướp, nhìn không đẹp mắt, nhưng trị say sóng rất hiệu quả, lấy một miếng ngậm dưới lưỡi, một lát là ổn."
Ninh Hiểu vẫn luôn mỉm cười hòa nhã, gật đầu, từ trong lọ thủy tinh lấy ra một phiến lá nhỏ màu xanh nhét vào miệng, vị chua trong nháy mắt tràn ngập khoang miệng, quả thực đã ép được cảm giác khó chịu kia xuống, nàng bị chua nheo mắt lại, nhưng không quên nói cảm ơn với Lệ Lệ.
Lệ Lệ vội xua tay, thuận thế ngồi xuống bên cạnh nàng: "Không có gì, không phải thứ gì đáng tiền, ta còn sợ cô ăn không quen."
"Rất tốt, bây giờ quả nhiên dễ chịu hơn nhiều." Ninh Hiểu nói.
Lệ Lệ mím môi cười, trong lòng lại bắt đầu vui vẻ, xem ra lão bản cũng không kiêu căng gì, rất dễ gần.
"Đệ đệ của ngươi đâu?" Ninh Hiểu quay đầu hỏi Lệ Lệ.
"Ở nhà, mẹ ta... đi lại không tiện, trong nhà luôn luôn phải có người ở lại." Lệ Lệ đáp.
"Sao lão bản không đi thuyền của mình?" Lệ Lệ lại hỏi, chiếc thuyền này hoàn toàn không thể sánh được với chiếc thuyền lớn xinh đẹp kia, nhìn khuôn mặt nhỏ tái nhợt của Ninh Hiểu, cô bé cảm thấy thật tội nghiệp.
Ninh Hiểu có kế hoạch riêng, chỉ nói mập mờ: "Trên thuyền còn nhiều khách trọ như vậy, mọi người cũng không nhất định đều muốn cùng ta đến đảo Hoa Tươi."
Lệ Lệ nghĩ ngợi, dường như cũng có lý, nên không truy vấn nữa.
Hai người cứ như vậy ngồi trên boong thuyền, trò chuyện dăm ba câu, thời gian cũng trôi qua rất nhanh.
Đảo mắt, một hòn đảo đã dần dần hiện ra trong tầm mắt của họ.
Hòn đảo này rất lớn, cũng quả thật so với những hòn đảo khác có thêm mấy phần màu sắc, trong màu xanh biếc kia còn xen lẫn một chút những sắc thái khác.
Quả thật so với những đảo khác nhìn đẹp mắt hơn một chút, Ninh Hiểu còn thấy được mấy tòa kiến trúc cao tầng ở trên đảo, còn có những dãy nhà có thể so sánh với biệt thự ven biển, nhìn không hợp với thời mạt thế này chút nào.
Ninh Hiểu nghe được xung quanh rất nhiều người đều phát ra âm thanh hâm mộ, ngay cả Lệ Lệ đứng bên cạnh nàng, cũng kiễng chân lên, vẻ mặt hướng về phía hòn đảo phía trước.
Lúc này, người đàn ông trung niên vẫn luôn ở trong khoang thuyền cũng đi ra, bắt đầu dặn dò mọi người một số hạng mục cần chú ý, đại khái chính là để bọn hắn cẩn thận một chút, không được va chạm tới những nhân vật quý tộc ở trên đảo này.
Trong miệng hắn, những người sống sót ở đảo Hoa Tươi trước mạt thế chính là những người có tiền có quyền, bây giờ địa vị không những không giảm mà còn tăng, có loại cảm giác "vòng đất xưng vương", làm "thổ hoàng đế".
"Một lát nữa ta có lẽ không lo được cho cô, ta sẽ để Tiểu Tôn đi theo cô, dẫn cô đi dạo khắp nơi, đến lúc đó thuyền quay về địa điểm xuất phát, ta còn có thể lập tức thông báo cho cô." Người đàn ông trung niên lại đơn độc nói với Ninh Hiểu.
Ninh Hiểu cũng không từ chối, gật đầu: "Được, vậy làm phiền anh."
Trong đôi mắt nhỏ như hạt đậu của người đàn ông trung niên toát ra vẻ thâm trường: "Không phiền phức."
Thuyền rất nhanh cập bờ, ở ven bờ, Ninh Hiểu còn nhìn thấy một chiếc hạm j rất quy củ, nhìn dáng vẻ, vẫn là loại tàu chiến đấu, v·ũ ·k·h·í ở trên chắc hẳn cũng rất phong phú.
Thật ra trước đó Ninh Hiểu cũng không biết những điều này, nhưng trước khi cha mẹ nàng không may qua đời vì tai nạn xe, ba Ninh rất thích xem kênh j sự, là một người đam mê j sự chính hiệu, những chuyện này đều là do nghe ông nói.
Ngoài ra, ở bến tàu còn có một số người đang tuần tra và kiểm tra những người sống sót, không biết trước mạt thế có phải làm qua bing không, nhưng trên thân đều vác mộc kho, vũ trang từ đầu đến chân, nhìn cũng ra dáng.
Thuyền từ đảo Hy Vọng tới xem như rất quen thuộc, sau khi thấy người đàn ông trung niên nhét một thứ gì đó vào tay đội trưởng đội tuần tra kia, bọn họ liền được cho qua.
Thuyền chầm chậm cập bến, Ninh Hiểu phát hiện, hòn đảo này so với trong tưởng tượng của nàng còn lớn hơn.
Những người sống sót ở trên thuyền xếp hàng lần lượt xuống thuyền, Ninh Hiểu và Mộc Phỉ cũng đi theo xuống sau cùng.
Tiểu Tôn đi bên cạnh người đàn ông trung niên, quả nhiên từ sau khi xuống thuyền liền bắt đầu đi theo Ninh Hiểu, trước đó Ninh Hiểu cũng đã gặp hắn, vẫn luôn đi theo sau lưng người đàn ông trung niên kia, dường như không có cảm giác tồn tại.
"Ninh tiểu thư, có muốn đến vườn hoa bên kia xem thử không?" Tiểu Tôn dò hỏi.
Ninh Hiểu không có mục tiêu cụ thể, không quan trọng gật đầu: "Được, đi xem thử."
Vườn hoa kỳ thật nhìn giống một công viên nhỏ, đá vụn trải thành con đường uốn lượn, hai bên trồng một ít các loại hoa tươi.
Công viên nhỏ như vậy ở trước mạt thế có lẽ sẽ không thu hút nhiều người chú ý, nhưng trong mạt thế, quả thật là cảnh tượng hiếm có.
Trong vườn hoa còn có mấy người đang tưới hoa và cắt tỉa bụi cây, những người này nhìn đều rất trẻ, khoác trên mình bộ quần áo thuần trắng, mặt không biểu cảm làm công việc của mình.
Ninh Hiểu phát hiện quần áo của bọn họ đều là cổ cao, che kín đến tận cằm, bất quá một lần tình cờ, nàng dường như nhìn thấy dưới cổ áo màu trắng, hình như có một vòng vật màu đen.
Càng đi về phía trước, Ninh Hiểu liền thấy một vùng xanh biếc được tô điểm bởi những dãy nhà sang trọng, nhìn rất đẹp mắt.
"Bên kia là nơi ở của cư dân trên đảo, chúng ta không thể tới quấy rầy." Tiểu Tôn thấy ánh mắt Ninh Hiểu vẫn luôn dừng ở bên kia, mở miệng nhắc nhở.
Từ khu nhà nhỏ đi ra, ở giữa còn có một quảng trường rất lớn, trên quảng trường dựng đứng một cây cột nhìn cần ba bốn người mới có thể ôm hết, mặt đất không phải là đất bùn hay đất xi măng, dường như là do kim loại gì đó ghép lại, dẫm lên mặt đất liền phát ra tiếng vang trống rỗng.
Bọn họ ở trên đảo đi dạo đã hơn nửa ngày, Tiểu Tôn liền nói muốn dẫn bọn họ đi ăn cơm.
Nơi đến là tòa kiến trúc cao tầng mà trước đó Ninh Hiểu đã thấy trên thuyền.
Bạn cần đăng nhập để bình luận