Ta Ở Tận Thế Thu Tiền Thuê Nhà

Chương 222

Căn cứ cũng được xây dựng lại thêm mấy lần.
Dần dần, bởi vì được xây bên ngoài nhà ga, căn cứ tảng sáng cũng chầm chậm được những người sống sót ở các thành thị khác chú ý tới.
Nhà ga, không gian tùy thân và sủng vật chiến đấu gần như đã trở thành những danh từ đại diện cho căn cứ tảng sáng.
Có không ít người sống sót vượt ngàn dặm xa xôi tới tìm nơi nương tựa chính là vì những vật này.
Lần này, cũng không cần Ninh Hiểu phải quảng cáo, thanh danh của bất động sản tảng sáng cũng dần dần truyền ra.
Gần đây tận thế bắt đầu có chút bất ổn, mà Ninh Hiểu lại ra ngoài tiếp mấy lần nhiệm vụ cứu viện, cơ bản đối tượng cứu viện đều là cả một căn cứ.
Lần này cũng như vậy, nàng vừa mới đưa những người sống sót của một căn cứ nhỏ lên xe, liền nghe hệ thống thông báo địa điểm cứu viện tiếp theo.
"Đây là nhiệm vụ cứu viện lâm thời, tình huống tương đối khẩn cấp, toàn bộ hành trình sẽ sử dụng chế độ lái tự động." Hệ thống lại nói một câu.
Ninh Hiểu vẫn là lần đầu nghe được hệ thống nói như vậy, có chút ngẩn người, xem ra thật sự là rất khẩn cấp.
Lần này đi ra ngoài khoảng cách cũng không xa, lại thêm gần đây đơn đặt hàng sủng vật chiến đấu tăng vọt, nàng đã mở quyền hạn cho Mộc Phỉ, để hắn trông coi, cho nên lần này ra ngoài chỉ có nàng và Bập Bẹ.
Ninh Hiểu nhìn xe quay đầu tại chỗ, sờ lên đầu Bập Bẹ ở bên cạnh: "Xem ra chúng ta phải về trễ một chút rồi."
Bập Bẹ lắc lắc đuôi, còn tiến lên liếm liếm tay Ninh Hiểu, từ khi mỗi tháng đều cho uống thuốc sinh trưởng, Bập Bẹ cũng lớn thêm một chút, dị năng hệ Mộc cũng càng phát triển thuần thục, thủ đoạn dây leo thô to bây giờ cũng lớn hơn không ít.
Thuốc sinh trưởng được xem như một loại tiêu phí rõ ràng, một bình bán một ngàn điểm tích lũy, dùng được một tháng, không dùng cũng được, như vậy sủng vật sẽ không sinh trưởng, dị năng cũng sẽ giống như lúc mới thu phục, không có bất luận tiến bộ nào.
Bất quá tất cả mọi người vẫn lựa chọn mua thuốc sinh trưởng, dù sao con vẹt nhìn nhỏ bé của Minh Miểu bây giờ cũng có thể phun ra một biển lửa, hiệu quả đặc biệt rõ ràng.
Xe dừng lại ở bên ngoài nhà ga của căn cứ tảng sáng, bởi vì Ninh Hiểu lại thực hiện mấy lần nhiệm vụ, cho nên tuyến đường xe lửa cũng tăng lên mấy tuyến, hiện tại khắp nơi đều có thể thấy được nhà ga tảng sáng.
Ninh Hiểu giúp những người sống sót mua vé, sau đó lại trấn an một phen, nói cho bọn hắn trực tiếp xuống ở trạm cuối cùng, nơi đó cũng sẽ có người máy chờ sẵn dẫn bọn hắn đi làm công việc và làm hết thảy thủ tục vào ở.
Những người sống sót lúc này đang là thời điểm bối rối luống cuống nhất, bất quá cũng chậm rãi yên tĩnh trở lại nhờ sự trấn an của Ninh Hiểu.
Đợi đến khi đưa bọn hắn rời đi, Ninh Hiểu mới trở về trên xe.
Lần này, tốc độ xe tăng lên không ít, trời cũng không còn sớm, Ninh Hiểu dùng điện thoại đổi được từ hệ thống gọi điện cho Mộc Phỉ, nói cho hắn biết chuyện mình có thể sẽ muộn mấy ngày mới trở về.
Thành phố C ở phương nam, bọn họ sắp đi thành phố I ở phương bắc, phải vượt qua hơn phân nửa Lam Tinh, đi xe cũng phải mất vài ngày.
Chương 98: Nghe được Ninh Hiểu muốn muộn mấy ngày mới trở về, Mộc Phỉ vẫn ôn nhu như cũ, chỉ nói sẽ giúp nàng trông coi căn cứ cẩn thận.
Đợi đến khi cúp điện thoại, Ninh Hiểu mới gạt đi một chút cảm giác khó chịu trong lòng, nàng hiện tại hình như đã quá quen thuộc với việc có Mộc Phỉ ở bên cạnh, hơi rời đi lâu một chút còn có chút không quen.
Mấy ngày nay, bởi vì thời gian gấp gáp, xe vẫn luôn không dừng lại, mở ra tốc độ trước nay chưa từng có.
Ninh Hiểu cũng vẫn luôn ở trên xe không xuống, ăn uống ngủ nghỉ đều giải quyết trên xe, bất quá thiết bị trên xe cũng rất thoải mái dễ chịu, còn có rất nhiều trò chơi, tiểu thuyết và phim truyền hình được tải về trong máy tính bảng cùng Bập Bẹ rất đáng yêu, cho nên Ninh Hiểu cũng không thấy phát chán.
Đến địa điểm cứu viện, tình cảnh trước mắt nhìn qua cũng đích thật là rất khẩn cấp, một mặt vách tường đã đổ sụp, đoàn quân Zombie đen nghịt lúc này đang tràn vào từ lỗ hổng kia.
Trong căn cứ khắp nơi đều là sương mù màu xám đen và kiến trúc đổ nát, bởi vì bây giờ trời đã có chút tối, còn có một số ánh sáng trắng tro ngẫu nhiên hiện lên, hẳn là dị năng của dị năng giả.
Ninh Hiểu còn chưa kịp đi vào, liền thấy một nhóm mười mấy người không biết từ đâu chạy tới, xem ra cũng chuẩn bị đi vào.
Khi nhìn thấy Ninh Hiểu, ánh mắt của bọn hắn đồng thời dừng lại, trong đó một cô gái tóc đuôi ngựa vẻ mặt lo lắng nhìn thoáng qua trong căn cứ, lại quay đầu nhìn về phía Ninh Hiểu, thấy nàng tựa hồ cũng chuẩn bị đi vào, vẫn là hảo tâm nhắc nhở một câu: "Nơi này bị Zombie vây hãm, ngươi đừng đi vào."
"Không có việc gì, ta nhìn thấy tình huống nơi này không tốt lắm, cố ý tới hỗ trợ." Ninh Hiểu không nói quá nhiều, đi theo đám bọn hắn vào trong.
Những người sống sót liếc nhìn Ninh Hiểu quá mức trắng nõn, còn có con chó trong ngực nàng, há to miệng, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, chỉ là đám bọn hắn đều theo bản năng đi vài bước về phía Ninh Hiểu, tựa hồ là muốn vây nàng vào giữa.
Nhìn thấy cử động của bọn hắn, Ninh Hiểu sững sờ, sau đó cảm thấy hơi ấm áp, những người này đều là những người vẫn còn giữ lại bản chất thiện lương trong lòng.
Mặc dù mỗi tận thế đều có những kẻ vi phạm đạo đức, nhưng phần nhiều vẫn là những người bình thường thiện lương này.
Nàng đi giữa những người may mắn còn sống sót này, bọn hắn hẳn là từ địa phương khác giết Zombie chạy tới, nhìn có chút chật vật, trên người còn dính vết máu đỏ sậm.
Ninh Hiểu nghe bọn hắn đang nhanh chóng bàn bạc về vị trí của những người sống sót trong căn cứ, hẳn cũng là người của trụ sở này, khi nhìn thấy căn cứ của mình bị công hãm, vội vàng trở về cứu người.
Khi bọn hắn bàn bạc làm thế nào để vận chuyển những người sống sót còn lại trong căn cứ ra ngoài, Ninh Hiểu mở miệng ngắt lời bọn hắn: "Ta có một chiếc xe ở bên ngoài, có thể ngồi xe của ta rời đi."
Ánh mắt của mọi người lại rơi xuống trên người nàng, bất quá cũng không có do dự, hiện tại chính là lúc sinh tử tồn vong, có thể có Ninh Hiểu chủ động hỗ trợ, đối với bọn hắn mà nói là một chuyện tốt, cho nên lập tức bày tỏ lòng biết ơn đối với nàng.
Ninh Hiểu khoát khoát tay: "Không cần cảm ơn ta, ta cũng là nghe nói căn cứ này bị vây hãm nên cố ý tới cứu người."
Mấy người sững sờ, tựa hồ là không nghĩ tới Ninh Hiểu, một người xa lạ, sẽ đến căn cứ cứu người. Trước khi đến căn cứ, mọi người đã nghĩ qua rất nhiều loại khả năng, căn cứ có lẽ không còn người sống, cũng có lẽ vẫn còn có người đang khổ cực chống đỡ, nhưng khả năng có người tới cứu bọn hắn căn bản là chưa từng xuất hiện qua. Trong lòng mọi người vừa cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, vừa có dòng nước ấm xẹt qua.
Bọn hắn cũng không có thời gian nói quá nhiều, lúc này, câu nói "thời gian chính là sinh mệnh" cuối cùng cũng được cụ thể hóa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận