Nãi Oa Xuống Núi, Một Tờ Linh Phù Đem Diêm Vương Đưa Tới
Nãi Oa Xuống Núi, Một Tờ Linh Phù Đem Diêm Vương Đưa Tới - Chương 27: Kiếm chuyện (length: 7973)
"Sao lại không biết lo như vậy, đang yên đang lành sao lại trúng tà."
Quay đầu xem Khương lang trung nói: "Khương huynh, hay là. . . Ngươi cùng ta đi xem một chút."
Khương lang trung lắc đầu nguầy nguậy, ta ở lại đây hoàn toàn là xem ở đại c·ô·n·g t·ử cùng nàng m·ấ·t đi mẫu thân, người khác. . . Hừ!
Cứ để con nhỏ th·i·ế·p kia c·ắ·n c·h·ế·t đi là vừa, y giả nhân tâm cũng phải xem là ai.
Tô lão gia mặt đầy x·ấ·u hổ, đành tự mình cùng nha hoàn đi hậu viện.
Vừa mới vòng qua hành lang có tay vịn liền nghe thấy tiếng mắng của con nhỏ th·i·ế·p.
"Các ngươi ai cũng không được làm tổn thương Hành Nhi của ta, c·ắ·n các ngươi một chút thì sao, hắn chỉ là một đứa trẻ, c·ắ·n cũng không c·h·ế·t các ngươi."
Sau đó liền truyền đến tiếng k·h·ó·c tê tâm l·i·ệ·t p·h·ế của nha hoàn.
Tô lão gia bước nhanh hơn, vừa vào cửa đã thấy Quý Hành đang ôm cánh tay nha hoàn mà c·ắ·n, mép miệng toàn là vệt m·á·u.
"Đây là chuyện gì?"
Chu di nương vừa thấy lão gia đến, lập tức liền bắt đầu k·h·ó·c sướt mướt, chẳng hề có ý định k·é·o con trai ra.
"K·h·ó·c cái gì mà k·h·ó·c, còn không mau k·é·o Hành Nhi ra."
Tô lão gia đưa tay định k·é·o Quý Hành, ai ngờ Quý Hành quay đầu lại c·ắ·n một cái vào tay hắn, khiến Tô lão gia đau đến khẽ r·u·n rẩy.
Nha hoàn thừa cơ tránh ra, t·r·ố·n sau lưng Chu di nương.
Cô ta che cánh tay, nước mắt lã chã rơi.
Tô lão gia đẩy mấy lần vẫn không làm Quý Hành nhả ra, bực mình t·á·t một cái.
Quý Hành trợn mắt ngã xuống đất.
"Lão gia, Hành Nhi là con trai của người, sao người có thể xuống tay nặng vậy."
Tô lão gia: Hắn có dùng nhiều sức đâu.
Hắn xoay người ôm Quý Hành lên g·i·ư·ờ·n·g.
"Nói, rốt cuộc là chuyện gì?"
Trong giọng Tô lão gia có sự thiếu kiên nhẫn.
Không biết Tô gia họ làm sao mà liên tiếp xảy ra chuyện.
"Còn không phải mấy người ở tiền viện giở trò quỷ, nếu không sao Hành Nhi lại đột nhiên p·h·át đ·i·ê·n c·ắ·n người, nó lại không ra ngoài, chỉ vừa vặn ta dẫn nó đi một chuyến bên trong đường."
"Đừng nói bậy." Tô lão gia quát lớn.
"Lão gia, thiếp không nói bậy, lão đạo kia vừa thấy đã biết không phải người tốt, chắc chắn là vụng t·r·ộ·m dùng tà t·h·u·ậ·t gì lên người Hành Nhi, còn cả thằng nhóc kia nữa, nói không chừng là yêu tinh, nếu không sao lại có người tóc râu đều bạc đi nhận một đứa trẻ làm sư phụ." Chu di nương dùng khăn lụa lau nước mắt.
Tô lão gia cau mày, "Trước hết tìm lang trung đến khám cho Hành Nhi đã."
Chu di nương thấy không khuyên được lão gia, lập tức nhào lên người con trai, bắt đầu gào k·h·ó·c, không biết còn tưởng con trai nàng c·h·ế·t rồi ấy chứ.
"Hành Nhi ơi, là nương có lỗi với con, biết rõ con không được chào đón, còn sinh con ra, cùng nương bị người ta khinh rẻ, b·ắ·t n·ạ·t, người ta chưa từng coi m·ạ·n·g sống của hai mẹ con ta ra gì, nếu con có mệnh hệ gì, nương cũng không s·ố·n·g nổi."
"Đại c·ô·n·g t·ử kia m·ạ·n·g là m·ạ·n·g, m·ạ·n·g con như cỏ rác, ta làm mẹ mà không bảo vệ được con, còn s·ố·n·g làm gì nữa." Vừa nói liền rút trâm cài trên đầu đ·â·m vào cổ mình.
Tô lão gia nhanh tay giữ được tiểu th·i·ế·p, nhưng hình như vẫn chậm nửa nhịp, cổ tiểu th·i·ế·p đã rướm m·á·u.
M·á·u theo cổ trắng nõn của Chu di nương chảy xuống cổ áo.
"Di nương, người chảy m·á·u." Nha hoàn hoảng hốt kêu lên.
Tay Chu di nương r·u·n rẩy, trâm rơi xuống đất.
Nàng lại ô ô yết yết k·h·ó·c.
Tô lão gia xoa xoa mi tâm.
"Hương Mai, ra tiền viện bảo người đi mời lang trung đến, khám kỹ rồi nói sau."
Hương Mai vâng một tiếng rồi đi.
Chu di nương ôm con trai vào n·g·ự·c, quay lưng về phía Tô lão gia, tỏ vẻ bất mãn.
Ngược lại không k·h·ó·c nữa, cũng không nói gì thêm.
Tô lão gia nghĩ ngợi một chút rồi quay người đi ra ngoài, hướng phía trước viện mà đi.
Chu di nương quay đầu liếc bóng lưng Tô lão gia, ánh mắt lóe lên vẻ độc ác.
Việc lớn sắp thành, tuyệt đối không thể để mấy người kia hủy hoại.
Nàng lại quay đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt của con trai, thấp giọng lẩm bẩm: "Hành Nhi, không phải nương lòng dạ ác đ·ộ·c, nương cũng không đành lòng, vì ngày tháng tốt đẹp của hai mẹ con ta sau này, chỉ có thể bắt con chịu khổ một chút."
Tô lão gia về đến bên trong đường, Tiểu Yên Bảo và những người khác vẫn đang đợi ở đó.
Còn chưa kịp để Tô lão gia mở miệng, đạo trưởng T·ử Hư đã nói trước: "Tô lão gia, có phải con nhỏ th·i·ế·p của ông muốn đuổi chúng ta đi không."
Khóe miệng Tô lão gia giật giật, là ai lắm mồm, truyền lời ra tiền viện rồi hay sao?
"Không. . . Đâu có."
"Đồ ăn đã chuẩn bị xong chưa?" Tô lão gia hỏi hạ nhân bên cạnh.
"Bẩm lão gia, đã chuẩn bị xong, là ba vị kh·á·c·h quý nói muốn đợi lão gia trở về."
"Khương huynh, chúng ta dùng cơm trước đã, buổi tối còn phải nhờ đến các vị."
Khương lang trung chẳng thèm đáp, đứng lên bỏ đi.
Tô lão gia cùng hạ nhân nhỏ giọng dặn dò đôi câu, rồi cùng mấy người đi dùng cơm.
Có thể là vừa mới ngồi xuống, hạ nhân đã đến báo lang trung đến rồi.
"Nhanh vậy sao?"
"Là gặp ở nửa đường."
Tô lão gia gật đầu, tỏ ý đã biết.
Ông đứng lên, "Khương huynh, tiểu thần y, đạo trưởng, ta x·i·n· ·l·ỗ·i trước, phải đi một chút, hậu viện còn có chút việc."
Sau đó ông dặn dò hạ nhân chiếu cố kh·á·c·h khứa dùng cơm, sau khi ăn xong đưa kh·á·c·h nhân đi kh·á·c·h phòng nghỉ ngơi.
Rồi vội vàng đi hậu viện.
Ông vừa vào cửa đã thấy lang trung không ngừng lắc đầu, "Chu di nương, b·ệ·n·h của tiểu c·ô·n·g t·ử ta không khám được, ngươi tìm người khác cao minh hơn đi."
Chu di nương giữ c·h·ặ·t lang trung, không để lang trung đi, k·h·ó·c lóc cầu xin: "Đổng lang trung, ông không thể đi mà, ông phải cứu con trai tôi."
"Đổng lang trung, con trai ta rốt cuộc mắc b·ệ·n·h gì?" Tô lão gia tiến lại gần hỏi.
"Tiểu c·ô·n·g t·ử bị người dùng tà t·h·u·ậ·t khống chế tâm trí, bất quá loại tà t·h·u·ậ·t này ở xa thì không thể khống chế được, người đó chắc chắn là ở trong phủ Tô nhà các người, gần đây phủ các người có người lạ nào đến không."
Chu di nương nghe xong liền nổi đóa, túm lấy Tô lão gia, "Thiếp đã bảo mấy người kia không phải người tốt rồi, người cứ không tin, họ bị thiếp vạch trần, sợ l·ừ·a không được tiền, nên mới ra tay với Hành Nhi, lão gia. . ."
Tô lão gia nhíu mày, "Đổng lang trung nói thật sao?"
Đổng lang trung lập tức lạnh mặt, phất tay áo, "Không tin ta thì mời người cao minh khác, ta còn có b·ệ·n·h nhân đang chờ khám."
Nói rồi Đổng lang trung khoác hòm t·h·u·ố·c lên vai đi ra ngoài.
Tô lão gia: Hôm nay là sao, ai nấy tính khí đều lớn vậy, chất vấn một chút cũng không được.
Lúc này Quý Hành vẫn luôn nhắm mắt trên g·i·ư·ờ·n·g đột nhiên mở to mắt, tròng mắt đỏ ngầu, ngồi bật dậy rồi cắn vào tay mình.
Chu di nương kinh hô một tiếng, "Hành Nhi!"
Nàng nhào tới định tách miệng Quý Hành ra, có điều Quý Hành cắn chặt quá, nhất định không nhả.
M·á·u đỏ thẫm chảy xuống khóe môi.
"Đổng lang trung dừng bước!" Tô lão gia hô.
Đổng lang trung kỳ thật vẫn chưa ra khỏi cửa phòng, nghe thấy tiếng kêu của Chu di nương ông liền quay lại, thấy bộ dạng của Quý Hành, ông cũng giật mình.
"Giờ thì thấy rồi chứ gì, tin hay không thì tùy, lát nữa người kia mà khống chế nó c·ắ·n lưỡi t·ự t·ử thì các người có khóc cũng không kịp." Đổng lang trung giận dữ nói.
"Đổng lang trung, ông bảo nó nhả miệng ra trước đi đã!"
Đổng lang trung bước tới, đ·á·n·h vào sau gáy Quý Hành một cái.
Quay đầu xem Khương lang trung nói: "Khương huynh, hay là. . . Ngươi cùng ta đi xem một chút."
Khương lang trung lắc đầu nguầy nguậy, ta ở lại đây hoàn toàn là xem ở đại c·ô·n·g t·ử cùng nàng m·ấ·t đi mẫu thân, người khác. . . Hừ!
Cứ để con nhỏ th·i·ế·p kia c·ắ·n c·h·ế·t đi là vừa, y giả nhân tâm cũng phải xem là ai.
Tô lão gia mặt đầy x·ấ·u hổ, đành tự mình cùng nha hoàn đi hậu viện.
Vừa mới vòng qua hành lang có tay vịn liền nghe thấy tiếng mắng của con nhỏ th·i·ế·p.
"Các ngươi ai cũng không được làm tổn thương Hành Nhi của ta, c·ắ·n các ngươi một chút thì sao, hắn chỉ là một đứa trẻ, c·ắ·n cũng không c·h·ế·t các ngươi."
Sau đó liền truyền đến tiếng k·h·ó·c tê tâm l·i·ệ·t p·h·ế của nha hoàn.
Tô lão gia bước nhanh hơn, vừa vào cửa đã thấy Quý Hành đang ôm cánh tay nha hoàn mà c·ắ·n, mép miệng toàn là vệt m·á·u.
"Đây là chuyện gì?"
Chu di nương vừa thấy lão gia đến, lập tức liền bắt đầu k·h·ó·c sướt mướt, chẳng hề có ý định k·é·o con trai ra.
"K·h·ó·c cái gì mà k·h·ó·c, còn không mau k·é·o Hành Nhi ra."
Tô lão gia đưa tay định k·é·o Quý Hành, ai ngờ Quý Hành quay đầu lại c·ắ·n một cái vào tay hắn, khiến Tô lão gia đau đến khẽ r·u·n rẩy.
Nha hoàn thừa cơ tránh ra, t·r·ố·n sau lưng Chu di nương.
Cô ta che cánh tay, nước mắt lã chã rơi.
Tô lão gia đẩy mấy lần vẫn không làm Quý Hành nhả ra, bực mình t·á·t một cái.
Quý Hành trợn mắt ngã xuống đất.
"Lão gia, Hành Nhi là con trai của người, sao người có thể xuống tay nặng vậy."
Tô lão gia: Hắn có dùng nhiều sức đâu.
Hắn xoay người ôm Quý Hành lên g·i·ư·ờ·n·g.
"Nói, rốt cuộc là chuyện gì?"
Trong giọng Tô lão gia có sự thiếu kiên nhẫn.
Không biết Tô gia họ làm sao mà liên tiếp xảy ra chuyện.
"Còn không phải mấy người ở tiền viện giở trò quỷ, nếu không sao Hành Nhi lại đột nhiên p·h·át đ·i·ê·n c·ắ·n người, nó lại không ra ngoài, chỉ vừa vặn ta dẫn nó đi một chuyến bên trong đường."
"Đừng nói bậy." Tô lão gia quát lớn.
"Lão gia, thiếp không nói bậy, lão đạo kia vừa thấy đã biết không phải người tốt, chắc chắn là vụng t·r·ộ·m dùng tà t·h·u·ậ·t gì lên người Hành Nhi, còn cả thằng nhóc kia nữa, nói không chừng là yêu tinh, nếu không sao lại có người tóc râu đều bạc đi nhận một đứa trẻ làm sư phụ." Chu di nương dùng khăn lụa lau nước mắt.
Tô lão gia cau mày, "Trước hết tìm lang trung đến khám cho Hành Nhi đã."
Chu di nương thấy không khuyên được lão gia, lập tức nhào lên người con trai, bắt đầu gào k·h·ó·c, không biết còn tưởng con trai nàng c·h·ế·t rồi ấy chứ.
"Hành Nhi ơi, là nương có lỗi với con, biết rõ con không được chào đón, còn sinh con ra, cùng nương bị người ta khinh rẻ, b·ắ·t n·ạ·t, người ta chưa từng coi m·ạ·n·g sống của hai mẹ con ta ra gì, nếu con có mệnh hệ gì, nương cũng không s·ố·n·g nổi."
"Đại c·ô·n·g t·ử kia m·ạ·n·g là m·ạ·n·g, m·ạ·n·g con như cỏ rác, ta làm mẹ mà không bảo vệ được con, còn s·ố·n·g làm gì nữa." Vừa nói liền rút trâm cài trên đầu đ·â·m vào cổ mình.
Tô lão gia nhanh tay giữ được tiểu th·i·ế·p, nhưng hình như vẫn chậm nửa nhịp, cổ tiểu th·i·ế·p đã rướm m·á·u.
M·á·u theo cổ trắng nõn của Chu di nương chảy xuống cổ áo.
"Di nương, người chảy m·á·u." Nha hoàn hoảng hốt kêu lên.
Tay Chu di nương r·u·n rẩy, trâm rơi xuống đất.
Nàng lại ô ô yết yết k·h·ó·c.
Tô lão gia xoa xoa mi tâm.
"Hương Mai, ra tiền viện bảo người đi mời lang trung đến, khám kỹ rồi nói sau."
Hương Mai vâng một tiếng rồi đi.
Chu di nương ôm con trai vào n·g·ự·c, quay lưng về phía Tô lão gia, tỏ vẻ bất mãn.
Ngược lại không k·h·ó·c nữa, cũng không nói gì thêm.
Tô lão gia nghĩ ngợi một chút rồi quay người đi ra ngoài, hướng phía trước viện mà đi.
Chu di nương quay đầu liếc bóng lưng Tô lão gia, ánh mắt lóe lên vẻ độc ác.
Việc lớn sắp thành, tuyệt đối không thể để mấy người kia hủy hoại.
Nàng lại quay đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt của con trai, thấp giọng lẩm bẩm: "Hành Nhi, không phải nương lòng dạ ác đ·ộ·c, nương cũng không đành lòng, vì ngày tháng tốt đẹp của hai mẹ con ta sau này, chỉ có thể bắt con chịu khổ một chút."
Tô lão gia về đến bên trong đường, Tiểu Yên Bảo và những người khác vẫn đang đợi ở đó.
Còn chưa kịp để Tô lão gia mở miệng, đạo trưởng T·ử Hư đã nói trước: "Tô lão gia, có phải con nhỏ th·i·ế·p của ông muốn đuổi chúng ta đi không."
Khóe miệng Tô lão gia giật giật, là ai lắm mồm, truyền lời ra tiền viện rồi hay sao?
"Không. . . Đâu có."
"Đồ ăn đã chuẩn bị xong chưa?" Tô lão gia hỏi hạ nhân bên cạnh.
"Bẩm lão gia, đã chuẩn bị xong, là ba vị kh·á·c·h quý nói muốn đợi lão gia trở về."
"Khương huynh, chúng ta dùng cơm trước đã, buổi tối còn phải nhờ đến các vị."
Khương lang trung chẳng thèm đáp, đứng lên bỏ đi.
Tô lão gia cùng hạ nhân nhỏ giọng dặn dò đôi câu, rồi cùng mấy người đi dùng cơm.
Có thể là vừa mới ngồi xuống, hạ nhân đã đến báo lang trung đến rồi.
"Nhanh vậy sao?"
"Là gặp ở nửa đường."
Tô lão gia gật đầu, tỏ ý đã biết.
Ông đứng lên, "Khương huynh, tiểu thần y, đạo trưởng, ta x·i·n· ·l·ỗ·i trước, phải đi một chút, hậu viện còn có chút việc."
Sau đó ông dặn dò hạ nhân chiếu cố kh·á·c·h khứa dùng cơm, sau khi ăn xong đưa kh·á·c·h nhân đi kh·á·c·h phòng nghỉ ngơi.
Rồi vội vàng đi hậu viện.
Ông vừa vào cửa đã thấy lang trung không ngừng lắc đầu, "Chu di nương, b·ệ·n·h của tiểu c·ô·n·g t·ử ta không khám được, ngươi tìm người khác cao minh hơn đi."
Chu di nương giữ c·h·ặ·t lang trung, không để lang trung đi, k·h·ó·c lóc cầu xin: "Đổng lang trung, ông không thể đi mà, ông phải cứu con trai tôi."
"Đổng lang trung, con trai ta rốt cuộc mắc b·ệ·n·h gì?" Tô lão gia tiến lại gần hỏi.
"Tiểu c·ô·n·g t·ử bị người dùng tà t·h·u·ậ·t khống chế tâm trí, bất quá loại tà t·h·u·ậ·t này ở xa thì không thể khống chế được, người đó chắc chắn là ở trong phủ Tô nhà các người, gần đây phủ các người có người lạ nào đến không."
Chu di nương nghe xong liền nổi đóa, túm lấy Tô lão gia, "Thiếp đã bảo mấy người kia không phải người tốt rồi, người cứ không tin, họ bị thiếp vạch trần, sợ l·ừ·a không được tiền, nên mới ra tay với Hành Nhi, lão gia. . ."
Tô lão gia nhíu mày, "Đổng lang trung nói thật sao?"
Đổng lang trung lập tức lạnh mặt, phất tay áo, "Không tin ta thì mời người cao minh khác, ta còn có b·ệ·n·h nhân đang chờ khám."
Nói rồi Đổng lang trung khoác hòm t·h·u·ố·c lên vai đi ra ngoài.
Tô lão gia: Hôm nay là sao, ai nấy tính khí đều lớn vậy, chất vấn một chút cũng không được.
Lúc này Quý Hành vẫn luôn nhắm mắt trên g·i·ư·ờ·n·g đột nhiên mở to mắt, tròng mắt đỏ ngầu, ngồi bật dậy rồi cắn vào tay mình.
Chu di nương kinh hô một tiếng, "Hành Nhi!"
Nàng nhào tới định tách miệng Quý Hành ra, có điều Quý Hành cắn chặt quá, nhất định không nhả.
M·á·u đỏ thẫm chảy xuống khóe môi.
"Đổng lang trung dừng bước!" Tô lão gia hô.
Đổng lang trung kỳ thật vẫn chưa ra khỏi cửa phòng, nghe thấy tiếng kêu của Chu di nương ông liền quay lại, thấy bộ dạng của Quý Hành, ông cũng giật mình.
"Giờ thì thấy rồi chứ gì, tin hay không thì tùy, lát nữa người kia mà khống chế nó c·ắ·n lưỡi t·ự t·ử thì các người có khóc cũng không kịp." Đổng lang trung giận dữ nói.
"Đổng lang trung, ông bảo nó nhả miệng ra trước đi đã!"
Đổng lang trung bước tới, đ·á·n·h vào sau gáy Quý Hành một cái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận