Nãi Oa Xuống Núi, Một Tờ Linh Phù Đem Diêm Vương Đưa Tới

Nãi Oa Xuống Núi, Một Tờ Linh Phù Đem Diêm Vương Đưa Tới - Chương 02: Bị để mắt tới (length: 7584)

Yên Bảo vì chú ý đến chiếc bánh bao trước mặt nên không để ý có người đến sau lưng nàng.
Che lại túi vải rách, xoay người nhìn sang, liền thấy một người đeo k·i·ế·m gỗ đào, râu tóc bạc trắng, gầy gò đang cười híp mắt nhìn nàng.
"Ta đâu có biết ngươi, vì sao phải mời ngươi ăn cơm?"
Yên Bảo giọng sữa non nớt, ra vẻ cảnh giác.
Sư phụ nói với mình, không được tùy t·i·ệ·n ăn đồ của người khác, không thể vì người ta cho cái bánh bột ngô là đi theo người ta luôn.
Sư phụ nói vậy là đang nói nàng tham ăn đó thôi.
Chẳng qua tại ai bảo sư phụ của mình nghèo như vậy, nàng từ trước đến nay chưa từng được ăn no một bữa nào.
Bằng không nàng đã ba tuổi rưỡi rồi, đâu có thấp hơn thằng bé hai tuổi nhà lão nãi nãi dưới núi Vân Đài đâu.
Nhưng mà nàng đâu có ngốc, chỉ một cái bánh bột ngô thì nàng tuyệt đối không đi đâu, ít n.h.ấ.t cũng phải hai cái bánh bột ngô mới được.
"Tiểu đạo hữu, chúng ta là người trong đạo a, mời ngươi mấy cái bánh bao có sao đâu."
Yên Bảo chớp đôi mắt to như hắc bảo thạch, nàng nhìn ra được người này cũng là một người tu đạo, bất quá... Dù sao không bằng mình.
Lão đạo kia thấy Yên Bảo chỉ nhìn hắn mà không nói gì, tưởng Yên Bảo không dám ăn, liền mở miệng nói: "Nếu tiểu đạo hữu thực sự ngại, vậy thì đem lá bùa ngươi vừa lấy ra..."
Yên Bảo chợt hiểu ra, lập tức hiểu được dụng ý của lão đạo gầy này, hắn là để ý đến lá bùa của mình, thảo nào thấy trên trán hắn có vẻ tham lam.
Tưởng ta nhỏ thì không biết tính sao? Bản bảo bảo đếm đến mười rồi nha!
"Chỉ mấy cái bánh bao thôi sao?" Yên Bảo ra vẻ khờ dại nhìn lão đạo trước mặt.
"Tiểu đạo hữu còn muốn ăn gì nữa, cứ nói." Lão đạo gầy cười tủm tỉm nói.
Một đứa bé con thì cùng lắm lại muốn cái đùi gà gì đó, chứ nó ăn được bao nhiêu đâu.
"Ta nghe mùi từ bên kia bay ra thơm nức mũi."
Khi Yên Bảo nói, khóe miệng không tự chủ chảy nước miếng.
Lão đạo gầy nghẹn họng, đứa bé con này đúng là biết chọn chỗ.
Đây là t·ửu lâu ngon nhất huyện Vân Đài đó, một bàn t·h·ị·t rượu ít n.h.ấ.t cũng phải mười lượng bạc, đắt đỏ thì cả trăm lượng.
Một đứa bé con ăn mặc rách rưới thế này, đến ba đồng mua cái bánh bao cũng không có, lại được đến t·ửu lâu như này sao?
Nhưng nghĩ đến lá bùa vừa nãy đứa bé con lấy ra, chỉ bằng một lá bùa đó, ăn t·h·ị·t rượu thượng hạng ở Túy Tiên Cư cũng phải được mười tám bữa.
"Vậy ta mời tiểu đạo hữu đến Túy Tiên Cư ăn một bữa."
Tiểu nhị bán bánh bao trợn tròn mắt không thể tin được, lão đạo gầy này có phải bị cái gì ma chú hay không, mà lại mời một tiểu đạo đồng hành khất cái từ cái p.h.á đạo quan nào đó đi ăn cơm ở t·ửu lâu ngon nhất huyện Vân Đài?
Bị điên rồi sao?
Thấy một già một trẻ hai đạo sĩ sắp đi, vội vàng hô: "Đạo trưởng, bánh bao này..."
Tiểu Yên Bảo vung tay nhỏ lên, "Không cần."
Có tiệc rượu thì ai còn ăn bánh bao, ta đâu có ngốc.
Tiểu nhị nghiến răng ken két, mối làm ăn đến tay bay mất.
Sau khi hai đạo sĩ một già một trẻ đi xa, người vây xem bên cạnh lên tiếng: "Đây chẳng phải là Giả Dối đạo trưởng danh tiếng lẫy lừng đó sao, xem ông ta đối với tiểu đạo đồng kia kh·á·c·h khí như vậy, chắc hẳn tiểu đạo đồng này cũng có lai lịch không nhỏ."
Tiểu hỏa kế nghe xong, lão đạo kia lại là Giả Dối đạo trưởng, vậy thì giấy vàng lá bùa tiểu đạo đồng kia lấy ra có khi nào cũng là bùa dởm không...
Càng nghĩ càng hối hận, hối hận p.h.át đ.i.ê.n, cảm giác tiền đến tay lập tức bay mất.
Hối hận đến không ngừng dùng nắm đ.ấ.m đ.ậ.p đầu.
Tiểu nhị Túy Tiên Cư thấy một già một trẻ đạo sĩ này thì mặt tươi cười đón lấy, vội vàng mời vào bên trong, dọn đến một phòng tốt n.h.ấ.t.
Sau đó ghé tai nói nhỏ với một tiểu nhị khác vài câu, tiểu nhị kia vội vã đi về phía sau.
Tiểu nhị tươi cười đầy mặt nói: "Đạo trưởng, ngài cùng ái đồ muốn dùng gì ạ?"
Lão đạo gầy ngẩn ra, "Đây không phải là đồ đệ của ta."
Tiểu nhị x·i·n· l·ỗ·i nói: "Là ta mắt vụng về, xem tuổi tác thì cũng không nên là đồ đệ, hẳn là đồ tôn đi, tiểu đồ tôn của ngài đáng yêu thật."
Lão đạo gầy khoát tay áo, còn chưa kịp nói gì thì Tiểu Yên Bảo đã cầm đũa trên bàn ném đi, cắm trên mũ tiểu nhị.
Trong lòng thầm nhủ: Ta đây còn là tổ nãi nãi của ngươi đó.
Tiểu nhị sợ đến rụt cổ lại, tiểu tổ nãi nãi này còn thèm cho mặt sao.
Lúc này, một tiểu nhị khác dẫn một người tr·u·ng niên tới, thấy đũa cắm trên mũ tiểu nhị thì sững sờ một chút.
n·g·ư·ợ·c lại n.ổ·i gi·ậ.n nói: "Đồ không có mắt, trước mặt Giả Dối đạo trưởng cũng dám lỗ mãng, đây là Giả Dối đạo trưởng nương tay, nếu không trên đầu ngươi đã có thêm cái lỗ rồi."
Tiểu nhị nghẹn họng, vừa định mở miệng giải t.h.í.c.h.
Người tr·u·ng niên vung tay, đ.á.n.h tiểu nhị ra.
Khi tiểu nhị đi đến cửa còn nói thêm: "Mang một bàn t·h·ị·t rượu ngon n.h.ấ.t lên."
Sau đó mặt tươi cười đối với lão đạo gầy ôm quyền nói: "Giả Dối đạo trưởng, ta là chưởng quỹ t·ửu lâu này, kẻ hèn họ Trần, tiểu nhị không hiểu chuyện, ngài đừng chấp nhặt với hắn."
Lão đạo gầy có chút lúng túng nói: "Lời này ngươi nên nói với vị tiểu đạo hữu này của ta, người tiểu nhị mạo phạm là vị tiểu đạo hữu này của ta."
Lúc này, Tiểu Yên Bảo đang hăng hái đ·á·n·h giá lão đạo gầy.
Chắc là đạo trưởng mà tiểu nhị bán bánh bao nói có một lá bùa có thể bán một trăm lượng hoàng kim đó.
Một trăm lượng hoàng kim là bao nhiêu, Tiểu Yên Bảo ở dưới bàn bẻ ngón tay, cũng đếm không xong.
Trần chưởng quỹ kinh ngạc nhìn Tiểu Yên Bảo bẻ ngón tay, một đứa bé con như vậy, đũa còn không biết dùng, lại có thể cắm đũa lên mũ tiểu nhị sao?
Nhưng ngẫm lại thì, là đi cùng Giả Dối đạo trưởng, lại luôn miệng xưng đứa bé con này là đạo hữu, hẳn cũng có chút bản lĩnh.
Tự nhiên không dám chậm trễ.
"Tiểu đạo trưởng, tiểu nhị trong quán vô ý mạo phạm, mong tiểu đạo trưởng đại nhân có đại lượng, hôm nay t·h·ị·t rượu là ta hiếu kính nhị vị đạo trưởng."
Tiểu Yên Bảo dời ánh mắt từ tr·ê·n người Giả Dối đạo trưởng sang mặt Trần chưởng quỹ.
Ồ, hắc khí nặng quá, thảo nào ân cần với Giả Dối đạo trưởng như vậy, sợ là có chuyện muốn nhờ.
Trần chưởng quỹ bị Tiểu Yên Bảo nhìn đến có chút chột dạ.
"Trần chưởng quỹ không cần kh·á·c·h khí, ta mời tiểu đạo hữu ăn cơm, sao có thể để ngươi tốn kém."
Ông ta cũng nhìn ra được, Trần chưởng quỹ này có chuyện cầu cạnh ông ta, nhưng muốn một bữa cơm mà đuổi được ông ta đi thì không có đâu.
Giả Dối đạo nhân ông ta ra tay thì phải niêm yết giá đàng hoàng.
Không bao lâu sau, một bàn đồ ăn phong phú đã được bày lên, Trần chưởng quỹ ở bên cạnh tiếp đón, luôn luôn không rời đi.
Tiểu Yên Bảo thấy một bàn đồ ăn lớn như vậy thì nước miếng chảy ròng ròng, nàng từ trước đến nay chưa được ăn ngon như vậy.
Giả Dối đạo trưởng không nhìn một bàn đồ ăn này, n.g.ư.ợ.c lại nhìn chằm chằm cái túi vải rách của Tiểu Yên Bảo, "Kia cái, tiểu đạo hữu, ăn cơm thì đừng đeo..."
Tiểu Yên Bảo hiểu rồi, chẳng phải là sợ ta ăn xong bỏ chạy, không cho ông bùa sao?
Thứ này bản bảo bảo tùy t.i.ệ.n vẽ bậy một cái là được một tờ, đầy ra đấy.
Tiểu Yên Bảo cũng không lấy túi vải rách xuống, chỉ thò tay vào lấy ra một lá bùa, vỗ lên bàn, "Trần chưởng quỹ, cho ngươi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận