Nãi Oa Xuống Núi, Một Tờ Linh Phù Đem Diêm Vương Đưa Tới
Nãi Oa Xuống Núi, Một Tờ Linh Phù Đem Diêm Vương Đưa Tới - Chương 16: Công chúa (length: 8006)
"Đạo trưởng, lúc ngài vào thành có thấy mười mấy người cưỡi ngựa cùng một cỗ xe ngựa rời khỏi thành không?"
"A, ta với sư phụ còn nhường đường cho họ, sao vậy, ngươi đuổi theo họ à?"
Tiểu nhị gật gật đầu.
"Chỉ bằng hai cái chân của ngươi, chỉ sợ là đuổi không kịp."
Tiểu nhị ngồi phịch xuống đất, ôm đồ trong tay, khóc thút thít.
Tiểu Yên Bảo vốn dĩ đang ghé trên lưng đồ đệ mơ màng sắp ngủ.
Bị đụng một cái vừa rồi, tỉnh táo lại.
Vỗ vỗ vai đồ đệ, "Thả ta xuống."
Nàng đi đến trước mặt tiểu nhị, lấy từ trong 'như ý túi' ra một lá bùa, "Đừng khóc, cho ngươi này."
Tiểu nhị liếc nhìn Tiểu Yên Bảo một cái, khóc càng dữ dội hơn.
Tiểu đạo trưởng này cùng muội muội hắn không khác biệt lắm, thấy hắn càng nhớ muội muội.
Tiểu Yên Bảo: Sao lại càng khóc càng kinh vậy, không đúng mà, dĩ vãng sư phụ nếu khóc, nàng lấy linh phù ra là có thể dỗ dành được mà.
Tử Hư đạo trưởng giật lấy lá bùa trong tay sư phụ, đây đều là tiền cả, sao tùy tiện lại cho người ngoài thế.
Sau này hắn phải để ý đến sư phụ mới được.
Nhưng mà hắn lại sợ sư phụ giận, vừa lấy lòng vừa nói: "Sư phụ, ngài cho hắn hắn cũng không biết dùng đâu, lãng phí, hay là cho con đi."
"Ngươi nhóc con đừng khóc, bộ dạng gì thế kia, ngươi đuổi theo bọn họ làm gì, biết đâu sư phụ ta có thể đưa ngươi đi."
Sư phụ mà dùng 'ngự phù phi hành', cái gì xe đuổi không kịp?
Tiểu nhị nghe xong, tiểu đạo trưởng có thể đuổi theo đám người kia, lập tức nín khóc.
Quệt mặt một cái, đứng lên.
"Ta chỉ là muốn đem bánh quế này cho muội muội, ta hứa mua cho muội muội mà, từ trước đến giờ muội muội chưa được ăn bao giờ, muội muội bị người ta đưa đi rồi, chắc sẽ không về nữa."
Tiểu Yên Bảo nghe mà đầu óc mơ hồ, muội muội của hắn sao lại bị người khác đưa đi, còn không về nữa.
Bỗng nhiên nàng 'phúc chí tâm linh', "Cha mẹ ngươi đem muội muội ngươi bán đi rồi?"
Hắn nghe sư phụ nói qua, dưới núi có không ít nhà nghèo đem con mình bán đi đổi lương thực, đạo quán của họ nghèo như vậy, sư phụ còn không nỡ bán nàng, cho nên sư phụ vẫn là yêu nàng.
Tiểu Yên Bảo thò tay vào 'như ý túi' sờ soạng, vàng nàng không nỡ, đem tờ ngân phiếu năm trăm lượng kia lấy ra, "Cho ngươi cái này, ta dẫn ngươi đi chuộc muội muội về, còn thừa thì giữ lại mua lương thực, đừng bán muội muội nữa."
Tử Hư đạo trưởng đau hết cả tim: Sư phụ này quá 'bại gia', không đưa phù lục thì đưa ngân phiếu, may mà có ta là đồ đệ, không thì Vân Đài quan để sư phụ này 'bại' không mất.
Tiểu nhị vội xua tay, không nhận ngân phiếu Tiểu Yên Bảo đưa tới, "Mẹ ta không có bán muội muội, muội muội là bị người ta đón về nhà bà rồi."
Tử Hư đạo trưởng nghe tiểu nhị nói vậy, vội giúp sư phụ nhét ngân phiếu trả lại vào túi vải.
Hắn thật muốn đeo túi vải cho sư phụ, không thì sư phụ không chừng lại móc ra cái gì đó cho người ta.
Nhưng mà hắn không dám nói!
"Tiểu đạo trưởng có thể đi đưa ta đuổi theo muội muội được không?" Tiểu nhị lo lắng hỏi.
Tiểu Yên Bảo vẫn là nghe không hiểu là làm sao, mà đuổi theo đám người kia cũng chỉ là chuyện một lá linh phù thôi.
"Được." Tiểu Yên Bảo gật đầu.
Tiểu nhị mừng đến suýt khóc.
"Chúng ta đi bên kia trước đã." Tiểu Yên Bảo chỉ chỉ vào con hẻm bên cạnh.
Nàng không thể để chuyện người ta sưu tầm bỗng dưng không thấy tăm hơi ngay giữa đường phố thế này được, nhỡ đâu lại bị đồn thành cái gì thì khổ.
Đồn thành thần tiên thì còn đỡ, chỉ sợ đồn thành yêu quái, lại bị bắt đi thiêu sống thì toi.
'Truyền tống phù' của nàng một lần chỉ có thể mang một người, hiện tại có ba người, nàng liếc nhìn đồ đệ, "Hay là ngươi ở đây đợi chúng ta đi, ta mang hắn đi."
Tử Hư đạo trưởng: Tuyệt đối không được, kiên quyết không được, ai biết thằng nhóc này nói có thật hay không, hắn sẽ không để tiểu sư phụ đi một mình.
"Sư phụ, hay là người dạy con cách dùng phù lục đi, con tự mình đi một mình bằng phù lục."
Tiểu Yên Bảo nghĩ nghĩ, cũng được.
Dù sao dùng xong phù lục nàng lại vẽ tiếp, hiện tại linh lực của nàng hồi phục cũng nhanh, dù không nhiều lắm, nhưng cũng đủ vẽ bùa dùng.
Tiểu Yên Bảo dạy đồ đệ cách dùng 'truyền tống phù', còn bảo đồ đệ đi trước.
'Truyền tống phù' của nàng có công năng tự mang ẩn thân, cho nên lúc Tử Hư đạo trưởng thi triển 'truyền tống phù', không ai thấy được hắn cả.
Tiểu nhị chỉ kịp nhìn thoáng qua Tử Hư đạo trưởng đã biến mất.
Tiểu Yên Bảo bảo tiểu nhị cõng nàng lên, bảo hắn nhắm mắt lại, sau đó thi triển một lá 'truyền tống phù'.
Tiểu nhị sợ đến thở mạnh cũng không dám.
Chưa đầy nửa khắc đồng hồ, Tiểu Yên Bảo đã thấy đám người kia phía trước.
Nhưng mà nàng không thấy đồ đệ đâu, chắc là đã chạy đến trước đám người kia rồi.
Tiểu Yên Bảo vừa nghĩ vậy, liền nghe phía sau một tiếng kêu thảm thiết, "Sư phụ, cứu mạng."
Tiểu Yên Bảo quay đầu nhìn lại, đồ đệ đang nằm sấp trên mặt đất kia kìa.
Sao lại còn ngã nữa?
Nàng chưa từng gặp qua tình huống này bao giờ.
Tiểu Yên Bảo nhìn đội ngũ phía trước không xa, hô: "Ngươi chạy nhanh lên đi, ta ở phía trước chờ ngươi."
Tử Hư đạo trưởng: Sư phụ à, con là đồ đệ ruột của người đó, người không tới xem xem tay già chân yếu của con có bị ngã hỏng không à.
Tiểu Yên Bảo thu 'truyền tống phù' lại trước đám người rời thành kia, đáp xuống mặt đất.
Bảo tiểu nhị mở mắt ra, thả nàng xuống.
Hộ vệ dẫn đầu đội ngũ giật mình vì sự xuất hiện bất thình lình của hai người một lớn một nhỏ, vội vàng ghìm cương ngựa.
Không biết rõ rốt cuộc những người này xuất hiện như thế nào.
Cảnh giác làm ra tư thế phòng thủ.
Đội ngũ phía sau cũng dừng theo.
"Ai đó, dám chặn đường đội ngũ của chúng ta?" Hộ vệ dứt lời mới phát hiện ra là tiểu đạo đồng cưỡi hổ ở cửa thành.
Nhìn xung quanh, không thấy hổ đâu.
Tiểu đạo đồng này chạy lên trước họ như thế nào vậy?
Chỉ có một con đường quan đạo này, cũng không có đường nhỏ nào, bay tới à? Nhưng cho dù là bay tới, hắn cũng phải thấy chứ.
"Tiểu nhị này muốn đưa chút đồ cho muội muội." Tiểu Yên Bảo chỉ vào tiểu nhị bên cạnh.
"Ta muốn để muội muội mang theo gói bánh quế này, muội ấy vẫn muốn ăn mà chưa được ăn." Giọng tiểu nhị càng ngày càng nhỏ.
Hộ vệ nhíu mày, "Muội muội ngươi?"
Tiểu nhị chỉ chỉ vào xe ngựa giữa đội ngũ.
"Ngươi cũng thật to gan trèo cao, người trong xe ngựa kia là công chúa Lam quốc."
"Công chúa?" Tiểu nhị có chút mờ mịt.
Có phải hắn đuổi nhầm người rồi không?
Lúc này, từ xe ngựa truyền đến một giọng trẻ con non nớt, "Nồi nồi!"
Lập tức màn xe ngựa bị vén lên, phụ nữ trung niên ôm một bé gái gầy gò xuống xe ngựa.
Tiểu Yên Bảo: Tiểu bé này và người kia không có thân duyên tuyến, sao có thể là muội muội hắn được.
Bé gái lại tỏ ra mừng rỡ khi thấy tiểu nhị, nước mắt rưng rưng không ngừng gọi, "Nồi nồi, nồi nồi."
Đưa hai tay ra muốn tiểu nhị ôm.
Tiểu nhị đưa tay ra, lại bị hộ vệ ngăn lại.
"Đưa đồ vật đây đi, thấy mặt rồi thì thôi, sau này đừng có nói công chúa là muội muội của ngươi nữa."
Tiểu nhị dường như rất e ngại người phụ nữ trung niên trước mặt, đưa bánh quế tới, khẽ "Ừ" một tiếng.
Người phụ nữ trung niên khẽ thở dài, "Không phải phú quý của các ngươi, đừng có mơ tưởng."
Lúc nói chuyện bà ta không nhìn tiểu nhị, mà luôn đánh giá Tiểu Yên Bảo.
Giống, thật giống quá!
Nhìn lại đứa trẻ trong lòng mình, có lẽ là...
Nén suy nghĩ trong lòng, quay người đi về phía xe ngựa.
"A, ta với sư phụ còn nhường đường cho họ, sao vậy, ngươi đuổi theo họ à?"
Tiểu nhị gật gật đầu.
"Chỉ bằng hai cái chân của ngươi, chỉ sợ là đuổi không kịp."
Tiểu nhị ngồi phịch xuống đất, ôm đồ trong tay, khóc thút thít.
Tiểu Yên Bảo vốn dĩ đang ghé trên lưng đồ đệ mơ màng sắp ngủ.
Bị đụng một cái vừa rồi, tỉnh táo lại.
Vỗ vỗ vai đồ đệ, "Thả ta xuống."
Nàng đi đến trước mặt tiểu nhị, lấy từ trong 'như ý túi' ra một lá bùa, "Đừng khóc, cho ngươi này."
Tiểu nhị liếc nhìn Tiểu Yên Bảo một cái, khóc càng dữ dội hơn.
Tiểu đạo trưởng này cùng muội muội hắn không khác biệt lắm, thấy hắn càng nhớ muội muội.
Tiểu Yên Bảo: Sao lại càng khóc càng kinh vậy, không đúng mà, dĩ vãng sư phụ nếu khóc, nàng lấy linh phù ra là có thể dỗ dành được mà.
Tử Hư đạo trưởng giật lấy lá bùa trong tay sư phụ, đây đều là tiền cả, sao tùy tiện lại cho người ngoài thế.
Sau này hắn phải để ý đến sư phụ mới được.
Nhưng mà hắn lại sợ sư phụ giận, vừa lấy lòng vừa nói: "Sư phụ, ngài cho hắn hắn cũng không biết dùng đâu, lãng phí, hay là cho con đi."
"Ngươi nhóc con đừng khóc, bộ dạng gì thế kia, ngươi đuổi theo bọn họ làm gì, biết đâu sư phụ ta có thể đưa ngươi đi."
Sư phụ mà dùng 'ngự phù phi hành', cái gì xe đuổi không kịp?
Tiểu nhị nghe xong, tiểu đạo trưởng có thể đuổi theo đám người kia, lập tức nín khóc.
Quệt mặt một cái, đứng lên.
"Ta chỉ là muốn đem bánh quế này cho muội muội, ta hứa mua cho muội muội mà, từ trước đến giờ muội muội chưa được ăn bao giờ, muội muội bị người ta đưa đi rồi, chắc sẽ không về nữa."
Tiểu Yên Bảo nghe mà đầu óc mơ hồ, muội muội của hắn sao lại bị người khác đưa đi, còn không về nữa.
Bỗng nhiên nàng 'phúc chí tâm linh', "Cha mẹ ngươi đem muội muội ngươi bán đi rồi?"
Hắn nghe sư phụ nói qua, dưới núi có không ít nhà nghèo đem con mình bán đi đổi lương thực, đạo quán của họ nghèo như vậy, sư phụ còn không nỡ bán nàng, cho nên sư phụ vẫn là yêu nàng.
Tiểu Yên Bảo thò tay vào 'như ý túi' sờ soạng, vàng nàng không nỡ, đem tờ ngân phiếu năm trăm lượng kia lấy ra, "Cho ngươi cái này, ta dẫn ngươi đi chuộc muội muội về, còn thừa thì giữ lại mua lương thực, đừng bán muội muội nữa."
Tử Hư đạo trưởng đau hết cả tim: Sư phụ này quá 'bại gia', không đưa phù lục thì đưa ngân phiếu, may mà có ta là đồ đệ, không thì Vân Đài quan để sư phụ này 'bại' không mất.
Tiểu nhị vội xua tay, không nhận ngân phiếu Tiểu Yên Bảo đưa tới, "Mẹ ta không có bán muội muội, muội muội là bị người ta đón về nhà bà rồi."
Tử Hư đạo trưởng nghe tiểu nhị nói vậy, vội giúp sư phụ nhét ngân phiếu trả lại vào túi vải.
Hắn thật muốn đeo túi vải cho sư phụ, không thì sư phụ không chừng lại móc ra cái gì đó cho người ta.
Nhưng mà hắn không dám nói!
"Tiểu đạo trưởng có thể đi đưa ta đuổi theo muội muội được không?" Tiểu nhị lo lắng hỏi.
Tiểu Yên Bảo vẫn là nghe không hiểu là làm sao, mà đuổi theo đám người kia cũng chỉ là chuyện một lá linh phù thôi.
"Được." Tiểu Yên Bảo gật đầu.
Tiểu nhị mừng đến suýt khóc.
"Chúng ta đi bên kia trước đã." Tiểu Yên Bảo chỉ chỉ vào con hẻm bên cạnh.
Nàng không thể để chuyện người ta sưu tầm bỗng dưng không thấy tăm hơi ngay giữa đường phố thế này được, nhỡ đâu lại bị đồn thành cái gì thì khổ.
Đồn thành thần tiên thì còn đỡ, chỉ sợ đồn thành yêu quái, lại bị bắt đi thiêu sống thì toi.
'Truyền tống phù' của nàng một lần chỉ có thể mang một người, hiện tại có ba người, nàng liếc nhìn đồ đệ, "Hay là ngươi ở đây đợi chúng ta đi, ta mang hắn đi."
Tử Hư đạo trưởng: Tuyệt đối không được, kiên quyết không được, ai biết thằng nhóc này nói có thật hay không, hắn sẽ không để tiểu sư phụ đi một mình.
"Sư phụ, hay là người dạy con cách dùng phù lục đi, con tự mình đi một mình bằng phù lục."
Tiểu Yên Bảo nghĩ nghĩ, cũng được.
Dù sao dùng xong phù lục nàng lại vẽ tiếp, hiện tại linh lực của nàng hồi phục cũng nhanh, dù không nhiều lắm, nhưng cũng đủ vẽ bùa dùng.
Tiểu Yên Bảo dạy đồ đệ cách dùng 'truyền tống phù', còn bảo đồ đệ đi trước.
'Truyền tống phù' của nàng có công năng tự mang ẩn thân, cho nên lúc Tử Hư đạo trưởng thi triển 'truyền tống phù', không ai thấy được hắn cả.
Tiểu nhị chỉ kịp nhìn thoáng qua Tử Hư đạo trưởng đã biến mất.
Tiểu Yên Bảo bảo tiểu nhị cõng nàng lên, bảo hắn nhắm mắt lại, sau đó thi triển một lá 'truyền tống phù'.
Tiểu nhị sợ đến thở mạnh cũng không dám.
Chưa đầy nửa khắc đồng hồ, Tiểu Yên Bảo đã thấy đám người kia phía trước.
Nhưng mà nàng không thấy đồ đệ đâu, chắc là đã chạy đến trước đám người kia rồi.
Tiểu Yên Bảo vừa nghĩ vậy, liền nghe phía sau một tiếng kêu thảm thiết, "Sư phụ, cứu mạng."
Tiểu Yên Bảo quay đầu nhìn lại, đồ đệ đang nằm sấp trên mặt đất kia kìa.
Sao lại còn ngã nữa?
Nàng chưa từng gặp qua tình huống này bao giờ.
Tiểu Yên Bảo nhìn đội ngũ phía trước không xa, hô: "Ngươi chạy nhanh lên đi, ta ở phía trước chờ ngươi."
Tử Hư đạo trưởng: Sư phụ à, con là đồ đệ ruột của người đó, người không tới xem xem tay già chân yếu của con có bị ngã hỏng không à.
Tiểu Yên Bảo thu 'truyền tống phù' lại trước đám người rời thành kia, đáp xuống mặt đất.
Bảo tiểu nhị mở mắt ra, thả nàng xuống.
Hộ vệ dẫn đầu đội ngũ giật mình vì sự xuất hiện bất thình lình của hai người một lớn một nhỏ, vội vàng ghìm cương ngựa.
Không biết rõ rốt cuộc những người này xuất hiện như thế nào.
Cảnh giác làm ra tư thế phòng thủ.
Đội ngũ phía sau cũng dừng theo.
"Ai đó, dám chặn đường đội ngũ của chúng ta?" Hộ vệ dứt lời mới phát hiện ra là tiểu đạo đồng cưỡi hổ ở cửa thành.
Nhìn xung quanh, không thấy hổ đâu.
Tiểu đạo đồng này chạy lên trước họ như thế nào vậy?
Chỉ có một con đường quan đạo này, cũng không có đường nhỏ nào, bay tới à? Nhưng cho dù là bay tới, hắn cũng phải thấy chứ.
"Tiểu nhị này muốn đưa chút đồ cho muội muội." Tiểu Yên Bảo chỉ vào tiểu nhị bên cạnh.
"Ta muốn để muội muội mang theo gói bánh quế này, muội ấy vẫn muốn ăn mà chưa được ăn." Giọng tiểu nhị càng ngày càng nhỏ.
Hộ vệ nhíu mày, "Muội muội ngươi?"
Tiểu nhị chỉ chỉ vào xe ngựa giữa đội ngũ.
"Ngươi cũng thật to gan trèo cao, người trong xe ngựa kia là công chúa Lam quốc."
"Công chúa?" Tiểu nhị có chút mờ mịt.
Có phải hắn đuổi nhầm người rồi không?
Lúc này, từ xe ngựa truyền đến một giọng trẻ con non nớt, "Nồi nồi!"
Lập tức màn xe ngựa bị vén lên, phụ nữ trung niên ôm một bé gái gầy gò xuống xe ngựa.
Tiểu Yên Bảo: Tiểu bé này và người kia không có thân duyên tuyến, sao có thể là muội muội hắn được.
Bé gái lại tỏ ra mừng rỡ khi thấy tiểu nhị, nước mắt rưng rưng không ngừng gọi, "Nồi nồi, nồi nồi."
Đưa hai tay ra muốn tiểu nhị ôm.
Tiểu nhị đưa tay ra, lại bị hộ vệ ngăn lại.
"Đưa đồ vật đây đi, thấy mặt rồi thì thôi, sau này đừng có nói công chúa là muội muội của ngươi nữa."
Tiểu nhị dường như rất e ngại người phụ nữ trung niên trước mặt, đưa bánh quế tới, khẽ "Ừ" một tiếng.
Người phụ nữ trung niên khẽ thở dài, "Không phải phú quý của các ngươi, đừng có mơ tưởng."
Lúc nói chuyện bà ta không nhìn tiểu nhị, mà luôn đánh giá Tiểu Yên Bảo.
Giống, thật giống quá!
Nhìn lại đứa trẻ trong lòng mình, có lẽ là...
Nén suy nghĩ trong lòng, quay người đi về phía xe ngựa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận