Hồng Chủ

chương 1299: cướp do tâm sinh

Chương 1299: Cướp do tâm sinh
Đối với việc Long Quân sư tôn có thể đột phá và hạ xuống Cửu Mộ vũ trụ, càng lặng lẽ không một tiếng động đi tới nơi ở của mình, Vân Hồng vô cùng k·h·i·ế·p sợ.
Nhưng sau khi bình tĩnh lại, Vân Hồng cũng hiểu ra.
Thời không chi đạo, Long Quân đ·ộ·c bộ hoàn vũ, theo thực lực Vân Hồng càng mạnh, tầm mắt càng ngày càng cao, đối với những bí m·ậ·t bên trong hoàn vũ rõ ràng càng nhiều, đối với Long Quân sư tôn lại càng p·h·á·t ra kính sợ.
Thật sự quá thần bí.
Vì vậy, sau một phen suy tư, Vân Hồng cũng lười để ý tới việc Long Quân sư tôn vì sao có thể phá vỡ Luật sắt của Cửu Mộ vũ trụ, quay lại hỏi về những nghi hoặc trong tu hành của mình.
"Ta chỉ điểm?" Long Quân khẽ mỉm cười: "Có phải là chín đạo hợp nhất dung hợp gặp vấn đề khó khăn không?"
"Đúng vậy." Vân Hồng gật đầu: "Đệ t·ử học hỏi từ chín ngọn mộ sơn lớn, lấy mỗi tòa mộ sơn làm căn cơ, mỗi người ngộ ra được một đạo quy luật làm nòng cốt k·i·ế·m t·h·u·ậ·t, muốn chín k·i·ế·m hợp nhất, ta đã ngộ ra được một kiếm từ tám đại mộ sơn, chỉ có đệ nhất mộ sơn, từ đầu đến cuối không cách nào hiểu thấu đáo được thời gian k·i·ế·m."
Vân Hồng đem những nghi hoặc của mình nói ra.
"Chín đạo hợp nhất, đây là con đường mà rất nhiều đạo quân thậm chí cả Hỗn Nguyên thánh nhân đều mong mỏi hiểu được." Long Quân cảm khái nói: "Nhưng vô tận năm tháng, chỉ có đạo tổ là người duy nhất ở trên con đường này được xem là viên mãn, những người còn lại đều không được như ý."
Vân Hồng khẽ gật đầu, hắn từng gặp qua đạo tổ khai thiên tích địa, tự nhiên rõ ràng đạo tổ có lẽ đã hiểu được chín đạo hợp nhất, nếu không phải như vậy, há có thể khai sáng ra Toại Cổ vũ trụ sáng rực vô tận này?
Chỉ là, vô tận năm tháng, cuối cùng cũng chỉ có một vị đạo tổ, lại nói từ sau khi khai thiên tích địa, đạo tổ cũng m·ấ·t đi tung tích, chỉ nghe truyền thuyết không gặp người.
"Sư tôn, ngài đi theo con đường nào?" Vân Hồng không nhịn được hỏi.
"Vi sư đi theo, chỉ là thời không."
Long Quân cười nhạt nói: "Quy luật chỉ là bề ngoài, thời không cũng không chỉ là thời không, chín đạo hợp nhất tuy mạnh, quy tắc hồn nguyên chu đáo lại càng đầy huyền diệu, nhưng đơn đ·ộ·c đi theo một con đường, chưa chắc không thể đạt đến chí cao vô đ·ị·c·h."
"Một con đường? Chí cao vô đ·ị·c·h?" Vân Hồng sững sờ một chút, điều này có chút vượt qua phạm vi hiểu biết của hắn.
"Chín đạo hợp nhất, diễn biến vạn vật, tu luyện tới cực điểm, uy năng quả thật vô tận, nhưng đạo này, quá mức hoàn mỹ!" Long Quân chậm rãi nói.
"T·h·i·ê·n đạo hữu dư, thượng lưu một đường sinh cơ." (tạm dịch: Đạo Trời luôn có chỗ thiếu sót, luôn có một đường sinh cơ).
"Vạn vật diễn biến, cũng là phúc họa khó lường."
"Trên con đường tu hành, nếu như mọi thứ đều quá hoàn mỹ, có lẽ n·g·ư·ợ·c lại là một loại t·h·iếu sót." Long Quân nhìn Vân Hồng, nhẹ giọng nói: "Đồ nhi, hăng quá hóa dở!"
Hăng quá hóa dở.
Bốn chữ này, nhất thời mang đến cho Vân Hồng rất nhiều k·í·c·h· ·đ·ộ·n·g, khiến hắn tựa hồ như hiểu ra điều gì đó.
"Ngươi nói về tình huống cụ thể, ta khó mà p·h·á·n xét, ta cũng sẽ không chỉ điểm, ngươi đã bước lên con đường của chính mình, vậy thì hãy tự mình đi tiếp." Long Quân mỉm cười nói: "Giả mượn ngoại vật, không bằng cầu đạo tại bên trong."
"Ngươi luôn biểu hiện rất ưu tú, vi sư mong đợi một ngày ngươi vượt qua t·h·i·ê·n kiếp!" Long Quân nhìn Vân Hồng, nói thêm một câu.
Vân Hồng trầm tư hồi lâu, tựa như bỗng nhiên tỉnh ngộ, sau đó cung kính nói: "Tạ ơn sư tôn chỉ điểm."
"Ừm, đợi khi nào ngươi muốn rời khỏi Cửu Mộ vũ trụ, hãy b·ó·p vỡ tín vật này, ta và Trúc t·h·i·ê·n sư tôn của ngươi trong vòng một ngày sẽ tìm đến lối vào của Cửu Mộ hà, bảo vệ cho ngươi chu toàn." Long Quân vung tay lên.
Rào ~ Lúc này có vô số điểm sáng hội tụ, cuối cùng hình thành một tấm lệnh bài màu tím chân thật.
Dứt lời.
Bóng người hư ảo của Long Quân hóa thành vô số điểm sáng tản đi, để lại một mình Vân Hồng, tiếp tục ngồi một mình tại hư không này.
"Sư tôn cứ như vậy đi rồi sao?"
"Tín vật?" Vân Hồng tâm niệm vừa động, đưa tay nh·ậ·n lấy tín vật đang bay tới, chậm rãi cầm lên, cảm thấy lạnh buốt.
"Không đúng."
"Sư tôn không phải nói đây là hóa thân của người sao, vậy tín vật này từ đâu tới? Hư không tạo vật?" Vân Hồng khẽ lắc đầu.
Về mặt lý thuyết, t·h·i·ê·n tiên, t·h·i·ê·n thần cũng có thể làm được việc hư không tạo vật, thế nhưng chỉ là những vật đơn giản mà thôi, nhưng tấm lệnh bài trước mắt hiển nhiên không phải vật tầm thường.
Ít nhất, với bản lĩnh của Vân Hồng, căn bản không thể làm đến bước này.
Dĩ nhiên, ý niệm này của Vân Hồng cũng chỉ xẹt qua trong chớp mắt, Long Quân sư tôn quá mức thần bí, có chuyện gì xảy ra với Vân Hồng cũng không có gì đáng ngạc nhiên, hắn vẫy tay thu hồi tín vật này.
Đây chỉ là một khúc nhạc đệm.
Quay trở lại, Vân Hồng bắt đầu suy nghĩ sâu xa về lời sư tôn nói.
"Hăng quá hóa dở? Cầu đạo tại bên trong?" Vân Hồng khẽ lắc đầu, hắn có xúc động, nhưng trong chốc lát cũng khó mà hiểu rõ.
Vân Hồng vừa suy nghĩ về lời nói lúc trước của Long Quân, một bên dồn phần lớn tinh lực để học hỏi từ đệ nhất mộ sơn, suy nghĩ về các loại phương diện liên quan đến Thời gian k·i·ế·m.
... Cách đệ nhất mộ sơn vô cùng xa xôi, trong thời không, một ông cụ áo bào xanh đang đi trong hư không hỗn độn.
Ánh mắt hắn x·u·y·ê·n thấu qua thời không, tựa như có thể nhìn thấy vị trí của Vân Hồng.
"Đồ nhi này của ta, cuối cùng vẫn rơi vào ma chướng, là phúc hay họa đây? Phúc họa gắn bó à!" Ông cụ áo bào xanh than nhẹ một tiếng, tràn đầy lo lắng.
Hắn có thể nhìn ra một vài vấn đề của Vân Hồng, đó chính là, quá mức cố chấp, quá khát vọng đạt tới mục tiêu.
Chỉ là, đời người không phải chuyện gì cũng như ý, mười chuyện thì có đến tám, chín chuyện không như ý, há có thể vạn sự cầu toàn?
Hắn nhìn thấu điểm này của Vân Hồng, nhưng cũng chỉ là chỉ điểm, không nói toạc ra.
Có một số việc, người ngoài nói nhiều cũng vô dụng, chỉ có tự mình ngộ ra, mới là thật!
Long Quân dự cảm.
Trong chỗ u minh, đây có lẽ là chí cao quy tắc đưa ra khảo nghiệm cuối cùng cho Vân Hồng, nếu có thể tỉnh ngộ, t·h·i·ê·n kiếp liền dễ dàng hơn.
Cái gọi là kiếp, cái gọi là khảo nghiệm.
Không phải thực sự chỉ là mấy đạo sấm sét sau cùng giáng xuống, trên thực tế, trong vạn vật vận chuyển, ở thời điểm khó mà p·h·á·t giác ra từ sớm, Tâm ma kiếp vô hình cũng đã bắt đầu.
Tâm ma tức là dục vọng, kiếp nạn do tâm sinh!
Rất nhiều người, chưa độ kiếp, thì đã định là thất bại!
Mà tựa như Vân Hồng, là tồn tại có thể nói là mạnh nhất từ cổ chí kim, là một tuyệt thế yêu nghiệt, chí cao quy tắc vận chuyển, sẽ không cho phép đột p·h·á một cách dễ dàng như vậy.
Bởi vì mạnh mẽ, Vân Hồng khao khát càng nhiều.
Có dục vọng, làm việc tự nhiên càng gian nan hơn.
... Thời gian trôi qua, năm lại qua năm, trong Cửu Mộ vũ trụ phân tranh đại chiến không ngừng, thậm chí lại có những thế lực lớn đứng đầu gây ra đại chiến.
Nhưng hết thảy những điều này vẫn không liên quan gì đến Vân Hồng.
Hắn vẫn luôn lĩnh hội, vẫn luôn suy tư về lời của Long Quân sư tôn, nhưng Thời gian k·i·ế·m, chiêu cuối cùng, vẫn không thể lĩnh ngộ.
Mà Long Quân ở cách vô tận thời không xa xôi quan sát, trong lòng cảm khái, nhưng không thể ra sức.
Mà bên ngoài Cửu Mộ vũ trụ.
Trúc t·h·i·ê·n đạo quân cũng luôn chú ý đến Vân Hồng, bởi vì, khoảng cách giới hạn 3000 năm đã dự trù càng ngày càng gần, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức nào của Vân Hồng.
Hắn hỏi Long Quân, chỉ nhận được một chữ "Đợi".
...
Trong thời không sâu thẳm của đệ nhất mộ sơn, xích tinh thuyền lơ lửng bất động, Vân Hồng tĩnh tọa trên đó, từng đạo k·i·ế·m quang hiện lên, từng đạo k·i·ế·m ý tản ra.
Những đạo k·i·ế·m quang, k·i·ế·m ý này tuy không quá mạnh mẽ, nhưng Huyền Tiên, Chân Thần bình thường nhìn thấy, sợ đều phải r·u·n sợ, bọn họ càng có thể chưa bao giờ nhìn thấy sự biến hóa của Thời gian, thấy được sinh m·ạ·n·g, lịch trình diễn biến.
Thế nhưng.
Trên khuôn mặt Vân Hồng lại không hề có vẻ vui mừng, chỉ có lo âu và nghi hoặc.
"Hơn 100 năm, cảm ngộ của ta về thời gian chi đạo càng ngày càng cao, nhưng thủy chung vẫn không thể tạo ra được thời gian k·i·ế·m khiến ta hài lòng." Vân Hồng tự nói, lắc đầu cười khổ.
Cổ chai (bình cảnh).
Từ khi luyện tập tới nay, hắn chưa bao giờ gặp phải cổ chai lớn như vậy, hắn cảm ngộ đủ cao, hắn trui luyện quá nhiều.
Đột p·h·á, tưởng chừng có thể chạm tới, chỉ khi nào thực sự muốn sáng tạo ra thời gian k·i·ế·m, thì lại luôn không được như ý.
Hắn nghe theo lời sư tôn nói, “hăng quá hóa dở”, thử nghiệm dùng thời gian k·i·ế·m chưa hoàn mỹ dung hợp với tám đại k·i·ế·m chiêu còn lại, nhưng kết quả không có gì bất ngờ ―― thất bại!
Bàn về uy năng tuyệt đối, thời gian k·i·ế·m do Vân Hồng sáng tạo ra không hề yếu hơn tám chiêu k·i·ế·m còn lại, chỉ khi muốn dung hợp, vậy thì một chút không hoàn mỹ sẽ nhanh c·h·óng phóng đại, trở thành một cái t·h·iếu sót không cách nào bỏ qua.
Chín đạo hợp nhất k·i·ế·m, phải tuyệt đối viên mãn, tuyệt đối thăng bằng!
"Cách giới hạn 3000 năm, chỉ còn 100 năm." Vân Hồng trong lòng thở dài: "Cuối cùng vẫn không thể bước ra bước này sao?"
Bước cuối cùng này, đã chặn đứng Vân Hồng quá lâu.
Hắn thật sự có chút không cam lòng.
Trong chỗ u minh cảm ứng, vượt qua t·h·i·ê·n kiếp cũng không phải là không có chút hy vọng nào, vẫn có sinh cơ tồn tại, nhưng nếu không thể sáng tạo ra chiêu thứ mười, Vân Hồng cảm thấy mình cơ bản sẽ thất bại ngay từ đầu.
Bảy chín lôi kiếp? Thậm chí chưa bao giờ có người nghênh đón được, vậy liệu có tồn tại tám chín lôi kiếp hay không?
Vân Hồng không biết.
Hắn vô cùng khao khát vượt qua t·h·i·ê·n kiếp, chỉ có như vậy, mới có thể ở bên cạnh người nhà lâu hơn.
"Người nhà."
Trong nháy mắt, hai chữ này tựa hồ như thức tỉnh Vân Hồng, khiến Vân Hồng ngây dại như bị sét đ·á·n·h.
Hồi lâu, hắn mới chậm rãi tự nói: "Hăng quá hóa dở, hăng quá hóa dở, Long Quân sư tôn... Thì ra là như vậy!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận