Dương Mịch: Muốn Đuổi Theo Ta? Ngươi Có Mấy Cái Thận?!

Chương 257: Kinh nguyệt rất hoạt bát! Lưu Mẫn Đào một người uống rượu say! ( Quỳ cầu cự lão đặt mua! )

**Chương 257: Kinh Nguyệt rất hoạt bát! Lưu Mẫn Đào một mình uống rượu say! (Mong các đại lão đặt mua!)**
Sau khi Cảo Lộ và Tào Tân bắt tay, ánh mắt của nàng vẫn có chút không thể rời đi.
Bởi vì trước mắt nàng là một chàng trai tuấn tú, thực sự là quá đẹp!
Bất kể là nhan sắc hay vóc dáng, đều khiến Cảo Lộ vô cùng rung động.
May mà Vương Hiểu Thần ở bên cạnh đã vỗ nhẹ vai nàng.
Lúc này Cảo Lộ mới hoàn hồn.
Có chút ngượng ngùng, cười với Tào Tân.
Ngay khi hai người họ đã cùng Tào Tân tự giới thiệu.
Đồng thời cũng được như ý nguyện, bắt tay với Tào Tân xong.
Đặng Giai Giai vẫn luôn đứng ở bên cạnh.
Lúc này cũng di chuyển bước chân tới trước mặt Tào Tân.
"Ngươi khỏe, Kinh Nguyệt."
Khi Đặng Giai Giai chuẩn bị mở miệng chào hỏi, hỏi thăm Tào Tân.
Tào Tân đã nhanh hơn nàng một bước, đưa tay ra, mặt mỉm cười nói.
Dù sao.
Đặng Giai Giai từng diễn vai "Đường Du Du" trong « Ái Tình Công Ngụ ».
Có thể nói đã từng nổi tiếng một thời, đến tận bây giờ vẫn được cư dân mạng xem là kinh điển.
Đặc biệt là Đường thị biểu diễn pháp tắc, càng khiến vô số người xem nhớ mãi không quên.
Hơn nữa, Tào Tân cũng rất thích xem bộ phim này.
Đối với một số diễn viên chính trong phim, tự nhiên cũng rất quen thuộc.
Thấy Tào Tân lập tức gọi biệt danh của mình trong « Ái Tình Công Ngụ ».
Đặng Giai Giai tràn đầy chấn kinh, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn Tào Tân.
Nàng dường như không hề nghĩ tới, người trước mặt suất khí phi phàm này.
Có nhan sắc đỉnh cấp, lại còn sở hữu tài sản hơn trăm tỷ này.
Thế mà lại nhận ra một diễn viên nhỏ như nàng!
"Tào tổng, anh khỏe!"
"Sớm đã nghe danh tiếng của anh!"
"Hôm nay cuối cùng cũng được gặp anh bằng xương bằng thịt."
"Anh so với trong những bức ảnh lưu truyền trên mạng còn đẹp trai hơn!"
"Đúng rồi, tôi có thể chụp ảnh cùng anh không?"
Đặng Giai Giai với tính cách hoạt bát, sáng sủa, tuy không được "hoạt bát" như "Đường Du Du".
Bất quá trong đám nữ nghệ sĩ chạy tam nữ thì nàng được coi là người có tâm tính tương đối trẻ trung.
Cho nên sau khi kích động, liền nhớ tới muốn cùng Tào Tân chụp một bức ảnh chung.
Nghe nói vậy.
Nhìn qua Đặng Giai Giai mặc đồ ngủ, Tào Tân cũng mỉm cười.
"Đương nhiên là được."
Tào Tân rất sảng khoái, trực tiếp đồng ý.
"A Tân, chúng ta cũng có một thời gian không gặp nhỉ."
Đàm Tùng Vận mỉm cười tiến lên, mở miệng nói với Tào Tân.
Lần đầu hai người họ gặp mặt, là ở nhà Trần Thục.
Cũng chính là lần Đàm Tùng Vận đi theo Tần Lan đến nhà Trần Thục làm khách.
"Đúng vậy, cũng hơn một tháng rồi."
"Đúng rồi, mấy vị a di."
"Chúng ta ngồi xuống trước rồi trò chuyện tiếp, cứ đứng mãi cảm thấy là lạ."
Sau một phen khách sáo, Tào Tân mỉm cười mời mọi người.
Cả đám người cùng đi đến phòng ăn trong nhà ngồi xuống.
Trên bàn cơm dài đã bày đầy.
Từ nhà hàng của Bích Hằng Dương đưa tới các món ngon, rượu ngon và hoa quả phong phú.
Sau khi ngồi xuống, mấy người rất nhanh liền hàn huyên.
Mà trọng điểm nói chuyện phiếm của các nàng, hầu như đều đặt ở trên người Tào Tân.
Dù sao.
Một đại soái ca đẹp trai như vậy ngay trước mắt.
Không nhìn thêm hai mắt đều không được.
Nhưng chỉ có một người ngoại lệ, đó chính là Lưu Mẫn Đào!
Mặc dù nàng cũng thỉnh thoảng lén nhìn Tào Tân hai mắt.
Nhưng vẫn cùng Cảo Lộ, Vương Hiểu Thần các nàng nói chuyện nhiều hơn.
Còn Lý Canh Hy, Đàm Tùng Vận và Đặng Giai Giai ba người, thì luôn vây quanh bên cạnh Tào Tân.
Không khí trong bữa tiệc rất hài hòa, một cảnh tượng trò chuyện vui vẻ.
Mỹ thực, mỹ nhân và rượu ngon cũng làm cho Tào Tân vui vẻ cả thể xác lẫn tinh thần.
"Đúng rồi, các tỷ muội."
"Vừa nãy ta xem trên mạng bảo hôm nay, chính là ba giờ sáng mai."
"Trên bầu trời Đế Đô, sẽ có mưa sao băng Tiên Nữ xẹt qua!"
"Đến lúc đó, chúng ta cùng đi sân thượng xem mưa sao băng nhé?"
Khi mọi người đang nói chuyện vui vẻ.
Đàm Tùng Vận đột nhiên nói, ban đêm sẽ có mưa sao băng xẹt qua bầu trời Đế Đô.
Phụ nữ, xưa nay đều là động vật cảm tính, rất yêu thích lãng mạn.
Nhất là những chuyện lãng mạn như ngắm mưa sao băng.
Đối với các nàng mà nói, càng không có bất kỳ sức chống cự nào!
"Được, ta đồng ý!"
"Đến lúc đó chúng ta cùng đi sân thượng xem!"
Sau khi nghe Đàm Tùng Vận nói, Vương Hiểu Thần giơ tay đồng ý đầu tiên.
"Ta thấy ý kiến này không tệ!"
"Đến lúc đó chúng ta còn có thể cùng nhau cầu nguyện."
Lưu Mẫn Đào cũng gật đầu, khẽ cười nói.
Sau đó.
Lý Canh Hy, Đặng Giai Giai và Cảo Lộ mấy người, cũng nhao nhao đồng ý đề nghị của Đàm Tùng Vận.
"Nếu mọi người đều muốn xem mưa sao băng, vậy thừa dịp thời gian còn sớm, hãy tự về nghỉ ngơi đi."
"Dù sao ngày mai chúng ta còn có phim phải quay, nếu thật sự đợi đến ba giờ xem mưa sao băng xong."
"Đoán chừng sáng mai, chắc chắn sẽ không dậy nổi để quay phim."
"Các ngươi thấy thế nào?"
Lưu Mẫn Đào, người làm đại tỷ trong đoàn làm phim, lập tức chủ động nói.
Đồng thời, nàng có thâm ý nhìn Tào Tân và Lý Canh Hy hai người một chút.
Ở trong ngành giải trí lăn lộn nhiều năm.
Có một số việc, không cần phải nói ra cũng có thể nhìn rõ ràng.
Không thể không nói.
Lưu Mẫn Đào gần bốn mươi tuổi, có một đôi hỏa nhãn kim tinh!
"Được, vừa vặn ta bây giờ cũng hơi mệt rồi."
"Vậy chúng ta đặt đồng hồ báo thức lúc ba giờ, đến lúc đó gặp nhau ở sân thượng."
"Hy Hy, chúng ta về phòng nghỉ ngơi trước đây, muội cũng nên nghỉ ngơi sớm một chút."
"Buổi liên hoan tối nay rất tuyệt, cảm ơn muội đã thịnh tình khoản đãi."
"Tào tổng, đến lúc đó anh đừng quên cùng đi xem mưa sao băng nha!"
Sau khi bữa tiệc tối thịnh soạn kết thúc.
Cảo Lộ, Vương Hiểu Thần và mọi người nhao nhao đứng dậy cáo từ.
Đều về phòng riêng nghỉ ngơi.
Tính toán đợi đến ba giờ, sẽ cùng nhau đến sân thượng ngắm mưa sao băng.
Sau khi tiễn mấy vị này, Lý Canh Hy đột nhiên không kịp đợi chạy vào nhà vệ sinh.
"Hy Hy tỷ, tỷ chạy gấp gáp như vậy làm gì?"
Nhìn dáng vẻ chật vật mà chạy của nàng, Tào Tân không khỏi bật cười.
Không lâu sau.
Từ nhà vệ sinh đi ra, Lý Canh Hy lườm em kết nghĩa một cái.
Vừa rồi trong bữa tiệc, nàng chỉ là muốn đùa nghịch với Tào Tân.
Nào ngờ Tào Tân vị đệ đệ kết nghĩa này lại giở trò thật.
Ban đầu đã đông người rồi, may là chủ đề đều được thảo luận chuyển sang sao băng.
Nếu không, rất dễ dàng bị nhìn ra sơ hở.
"A Tân, về sau không cho phép đệ nghịch ngợm như vậy nữa!"
Lý Canh Hy bĩu môi, oán trách Tào Tân một câu.
"Ách, Hy Hy tỷ, cái này không thể trách ta nha."
"Nếu tỷ không trêu ta trước, sao ta lại trêu chọc tỷ?"
Tào Tân mỉm cười, lập tức trêu ghẹo.
Trong giọng nói còn mang theo một tia nghiền ngẫm.
"Hừ, đệ đệ thối!"
"Ta bảo đệ trêu ta!"
"Hôm nay ta phải trả thù đệ một phen mới được!"
Lý Canh Hy lập tức làm ra vẻ mặt tức giận nói.
Không nói thêm gì nữa, lôi kéo Tào Tân đi về phía phòng ngủ.
Đêm đã khuya.
Để Tào Tân nhận thức được lỗi lầm của mình.
Lý Canh Hy dùng hết tất cả vốn liếng, đem Tào Tân trả thù một phen.
Cuối cùng, thành công khiến Tào Tân cúi đầu trước mặt nàng.
Đây là lần đầu tiên nàng khiến Tào Tân cúi đầu trước mặt mình.
Lý Canh Hy mặt mày kiều diễm cảm giác thành tựu mười phần, trong lòng cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.
Bất quá trong lòng nàng cũng rõ ràng, đây đều là do Tào Tân cố tình nhường nhịn mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận