Dương Mịch: Muốn Đuổi Theo Ta? Ngươi Có Mấy Cái Thận?!

Chương 184: Dương Mịch, Đường Yên hoạ theo thơ tề tụ! Nóng đằng nóng bỏng nồi lẩu! ( Quỳ cầu cự lão đặt mua! )

Chương 184: Dương Mịch, Đường Yên họa theo thơ tề tụ! Nồi lẩu nóng hổi! (Quỳ cầu cự lão đặt mua!) Về đến phòng, sau khi đóng cửa phòng.
Lưu Sư Sư lập tức cũng cảm giác được nhịp tim của mình đều tăng nhanh không ít.
Nàng và Tào Tân nhận biết nhau, không phải là chuyện ngày một ngày hai.
Nàng chỉ biết chuyện của Tào Tân và Dương Mịch, không hiểu rõ những chuyện khác.
Nào biết hôm nay, khuê mật tốt Đường Yên lại cho mình một kinh hỉ lớn.
Nhưng Lưu Sư Sư không nghĩ ra chính là, khi nãy mình ngồi bên cạnh Tào Tân.
Trong lòng không hiểu sao có chút khẩn trương, đồng thời còn có một chút chờ mong.
Nhất là khi Đường Yên hỏi mình, có muốn cùng gia nhập hay không.
Trong đầu nàng, lóe lên rất nhiều thứ.
Nếu là thật sự có thể......
Có lẽ sau này nàng đối mặt với Tào Tân, liền rốt cuộc không cần phải che che giấu giấu như vậy nữa.
Hơn nửa canh giờ.
Dương Mịch xử lý xong chuyện của công ty, đã đi tới phòng tổng thống Bàn Cổ Thất Tinh.
“Yên Yên, ngươi và Sư Sư nghĩ thế nào mà đột nhiên trở về vậy?” “Nếu như ta nhớ không lầm.” “Đoàn làm phim của hai người, hẳn là mới vừa đóng máy thôi chứ?” Vừa vào cửa.
Dương Mịch liền nhiệt tình chào hỏi hai tỷ muội tốt của mình.
Nhưng khi nàng trông thấy Tào Tân cũng ở đó.
Trong nháy mắt liền hối hận vì mình đã hỏi ra những lời kia.
Căn phòng tổng thống này, thế nhưng là phòng chuyên dụng của Tào Tân.
Không có sự đồng ý của hắn.
Ngay cả chính mình, cũng không thể tùy tiện vào ở.
Đường Yên và Lưu Sư Sư vừa về đã vào ở nơi này.
Nói rõ Tào Tân, khẳng định là biết chuyện các nàng trở về.
Đồng thời cũng minh bạch.
Nguyên nhân Đường Yên trở lại đế đô, không có thông báo trước cho mình.
“Hắc hắc, Mịch a.” “Ta và Sư Sư không phải là nhớ ngươi sao.” “Cho nên mới tranh thủ thời gian đoàn làm phim nghỉ ngơi, đặc biệt về đế đô thăm ngươi đó.” “Mịch Mịch lớn của ta.” Đường Yên vừa hoạt bát nói, vừa giang hai cánh tay về phía Dương Mịch.
Trực tiếp ôm chầm lấy nàng.
“Ha ha, Yên Yên, ta còn không biết trong lòng ngươi nghĩ cái gì sao?” “Ta thấy ngươi nhớ tới ta là giả, muốn A Tân mới là thật phải không?” Dương Mịch liếc qua A Tân đang ngồi bên cạnh, nhịn không được trêu ghẹo nói.
Trong lòng Đường Yên nghĩ gì, nàng rất rõ!
“Ai nha Mịch Mịch, ta đều muốn cả hai người.” “Ngươi không phải là vì chuyện ta trở về, không có thông báo trước cho ngươi nên giận đó chứ?” “Ta đi máy bay mệt quá, quên mất......” “Mịch Mịch lớn, ngươi đừng giận có được hay không?” “Lần sau ta nhất định, sẽ thông báo cho ngươi đầu tiên.” Đường Yên lập tức kéo tay Dương Mịch, bắt đầu làm nũng.
Phương thức đùa giỡn giữa các khuê mật tốt, cũng chỉ có thế mà thôi.
Dương Mịch cũng không thể, thật sự giận Đường Yên.
Dù sao đã làm khuê mật nhiều năm như vậy, ai còn không hiểu rõ tính khí và đức hạnh của ai chứ?
“Mịch tỷ, ta và Yên Yên thật sự là hai giờ đồng hồ trước mới xuống máy bay.” “Ta cũng vừa mới tắm rửa xong từ trong phòng tắm ra.” Lưu Sư Sư có chút ngây thơ, lúc này ở một bên nói.
“Tốt, tốt, không nói chuyện này nữa.” “Sớm biết A Tân ở đây, ta đã không đến quấy rầy các ngươi.” “Bây giờ cũng sắp đến trưa rồi.” “Các ngươi vừa xuống máy bay, hẳn là cũng còn chưa ăn cơm đúng không?” “Nói đi, giữa trưa muốn ăn gì nào?” Dương Mịch sau đó lập tức liền bật cười.
Căn bản không hề để chuyện kia ở trong lòng.
Hai khuê mật tốt của mình đóng máy phim trở về.
Tự nhiên phải mời các nàng ăn một bữa thật ngon mới được.
Lúc này, ba người cơ hồ đồng thời đưa mắt nhìn về phía Tào Tân.
“A Tân, ngươi rốt cuộc muốn ăn gì?” Đường Yên mặt mày hớn hở hỏi.
“Ân, ta ăn gì cũng được.” “Chỉ cần nguyên liệu nấu ăn tươi mới ngon miệng là được.” Tào Tân không quan trọng cười một cái nói.
“Vậy thì ăn lẩu đi!” “Trước đó ta ở đoàn làm phim, trong đoàn có mấy cô gái quần chúng đặc biệt là người Tứ Xuyên!” “Rất là thích ăn lẩu!” “Mỗi ngày kết thúc công việc, đều nhất định phải ăn một bữa lẩu!” “Có đôi khi quay phim ở nơi dã ngoại, không thể quay về khách sạn trong thành.” “Các nàng liền tự kê cái nồi, dùng bàn lẩu mang tới nhúng rau ăn.” “Nhiều lần ngửi mùi thơm của nồi lẩu, ta đều chảy nước miếng.” Lúc này, Lưu Sư Sư hưng phấn nói.
Khi nói chuyện, còn theo bản năng nhấp môi một cái.
Tựa hồ còn chưa bắt đầu ăn.
Liền đã nếm được mỹ vị của nồi lẩu.
“Thế nhưng Sư Sư, ngươi có phải hay không quên.” “Mấy người chúng ta đều không thể ăn cay được mấy?” “Nồi lẩu cay như vậy, vạn nhất bị cay đến vào bệnh viện, thì không xong.” Đường Yên lập tức có chút lo lắng nói.
Mấy người các nàng, đúng là không thể ăn cay được mấy.
Khi ăn cơm ở bên ngoài, bình thường đều là ăn món Triều Châu hoặc là món ăn đặc trưng của Ma Đô.
Rất ít khi ăn các món cay như Tứ Xuyên, Hồ Nam, hay lẩu.
“Nếu Sư Sư a di muốn ăn lẩu.” “Vậy chúng ta liền ăn lẩu đi, vừa vặn ta cũng đã lâu chưa ăn.” Ngay khi ba người trong tổ khuê mật tốt còn do dự, Tào Tân đột nhiên mở miệng nói.
Vừa nghĩ tới nồi lẩu nóng hổi, cay nồng, Tào Tân vẫn là cực kỳ hứng thú!.
Bạn cần đăng nhập để bình luận