Tam Quốc: Phu Nhân, Ta Chính Là Nhà Đứng Đắn
Tam Quốc: Phu Nhân, Ta Chính Là Nhà Đứng Đắn - Chương 113: Phu nhân: Ngươi chính là của ta trái tim nhỏ, ta chờ ngươi trở lại cưới ta (length: 8170)
Trương Toại vừa đi về phía doanh trướng, vừa nhỏ giọng nói: "Vào rồi nói!"
Phu nhân lúc này mới lo lắng nhìn quanh.
Tuy đội xe ở trong quân doanh, nhưng đây là chỗ ở của đội xe Chân gia, không thuộc quân đội, nên cái doanh trướng hẻo lánh này không có lính tuần tra.
Chỉ có bên ngoài doanh trướng mới có.
Phu nhân cùng Trương Toại vào doanh trướng, đứng trong bóng tối.
Tuy ánh lửa từ đống lửa bên ngoài chiếu vào cửa doanh trướng, làm cửa có chút sáng, nhưng phía trong thì không.
Dù vậy, nhờ chút ánh sáng le lói nơi cửa, vẫn có thể thấy những bóng đen mờ ảo bên trong.
Phu nhân nhỏ giọng nói: "Bá Thành, ngươi không muốn sống nữa à? Muộn thế này còn chạy đến?"
Trương Toại hỏi: "Đàn Nhi, Hồng Ngọc hôm nay không tới sao?"
Phu nhân đáp: "Nàng làm sao đến được?"
"Nàng là con gái chưa xuất giá, không tiện ra mặt."
Nàng vừa dứt lời, Trương Toại đã ôm lấy nàng, hôn lên mặt, lên cổ nàng.
Giọng phu nhân run run: "Bá Thành, ở đây không được, nếu bị phát hiện thì chúng ta chết chắc."
Trương Toại lúc này mới dừng lại, vuốt gương mặt xinh đẹp của nàng.
Cảm nhận được hơi nóng từ gương mặt phu nhân, Trương Toại cười nói: "Đàn Nhi, ngươi nhớ ta không?"
Phu nhân thở dài, rồi mới nói: "Nhớ, làm sao không nhớ? Ta ngày nào cũng mất ngủ."
Trương Toại nói: "Tiếc là ta chưa thể về cưới ngươi được."
"Vừa rồi trưởng công tử và biệt giá gọi ta, bảo ta ở lại cùng một trăm người."
"Lần này sẽ đánh Thanh Châu."
"Nếu lập được công, sẽ cho ta vào đội kỵ binh."
"Ta muốn lập công, ta muốn xứng với thân phận của ngươi, cưới ngươi."
Nghe Trương Toại nói vậy, lòng phu nhân mềm nhũn.
Hai tay ôm lấy eo Trương Toại, áp mặt vào ngực hắn, phu nhân khàn giọng nói: "Nhất tướng công thành vạn cốt khô."
"Ta chỉ mong lần này ngươi có thể cùng ta trở về."
"Mọi kế sách của ngươi trước đây đều ứng nghiệm cả."
"Nghiễm Nhi cũng đã làm Khúc Lương lệnh."
"Chỉ có ngươi, vẫn chưa trở về được."
Trương Toại cảm thấy ngực mình hơi ướt.
Thân thể phu nhân run nhẹ: "Lập công nào có dễ dàng?"
"Biết trước ngươi sẽ bị giữ lại, ta đã để ngươi ở lại Chân gia."
"Nhưng nghĩ lại, là ta quá ích kỷ."
"Nếu ngươi ở lại Chân gia, Nghiễm Nhi lần này làm sao trở về được?"
"Chắc chắn là nhờ công lao của ngươi."
"Ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ?"
Trương Toại cũng ôm phu nhân, đặt cằm lên đầu nàng, nhẹ nhàng vuốt ve: "Đây là ta tự nguyện."
"Nếu ta thật sự chết trận, đó cũng là chuyện của ta."
"Nhưng, ngươi phải chờ ta về, phải tin tưởng ta."
Phu nhân không trả lời.
Trương Toại chỉ cảm thấy nước mắt nàng thấm ướt ngực mình.
Trương Toại ôm phu nhân chặt hơn, nói: "Ta không thể ở lại lâu."
"Trước khi ta đi, ngươi có thể thỏa mãn cho ta vài điều ước không, Đàn Nhi?"
Phu nhân lúc này mới ngẩng đầu, nức nở: "Ngươi nói đi, ta đều đáp ứng."
Trương Toại cúi đầu, dịu dàng nói: "Gọi ta 'Tâm can bảo bối' một tiếng nữa."
Phu nhân nén nỗi xót xa, dịu dàng đáp: "Tâm can bảo bối của ta."
Nghe tiếng gọi mềm mại ấy, Trương Toại cảm thấy máu nóng sôi trào.
Ngay sau đó, hắn bế thốc phu nhân lên, trong tiếng kêu thất thanh của nàng, vội vàng xé y phục nàng, giọng nói kích động đến run rẩy: "Tâm can bảo bối, có một nữ nhân ở quê ta nói, muốn đi vào trái tim người phụ nữ, phải đi vào…---"
Trương Toại ghé tai phu nhân, thì thầm vài câu.
Mặt phu nhân đỏ bừng.
Cảm thấy quần áo bị cởi sạch, phu nhân hai tay ôm cổ Trương Toại, đem đầu hắn gịn chặt vào trước ngực.
(nơi đây tỉnh lược một vạn chữ) Trương Toại giúp phu nhân mặc lại quần áo tử tế.
Nhìn phu nhân nằm trên cỏ khô, nặng nề nhắm mắt lại, Trương Toại nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, lúc này mới lưu luyến không rời mà đi.
Phu nhân nằm trên cỏ khô trong doanh trướng, nghe tiếng bước chân Trương Toại biến mất trong màn đêm, lúc này mới mở to mắt, mái tóc ướt đẫm mồ hôi che khuất mặt mày nàng.
Trên khuôn mặt đỏ thắm, không tự chủ được nở một nụ cười.
Người đàn ông này, ngày thường rõ ràng biểu hiện háo sắc như vậy, giống kẻ háo gái.
Nhưng vừa rồi, hắn lại tìm không đúng chỗ.
Nghĩ đến bộ dạng luống cuống kia, phu nhân bật cười thành tiếng.
Từ trên cỏ khô đứng dậy, phu nhân nhìn ra ngoài doanh trướng trong màn đêm, nhìn về hướng Trương Toại rời đi, hai tay nhẹ nhàng vén mái tóc ướt át dán trên mặt, miệng lẩm bẩm: "Thương Thiên phù hộ, nhất định phải cho tâm can bảo bối của ta an toàn trở về."
Trương Toại vội vàng trở lại doanh trướng của mình, nằm ngay xuống cỏ khô.
Trong đầu hắn, tất cả đều là cảnh kịch chiến vừa rồi.
Dù trên người ướt đẫm mồ hôi, lần này hắn lại không muốn lau khô.
Những giọt mồ hôi này, phảng phất lưu lại mùi thơm trên người phu nhân.
Trong đầu hiện lên giọng nói đè nén của phu nhân, Trương Toại nuốt nước bọt.
Thân hình nở nang của phu nhân, quả nhiên không tầm thường.
Đáng tiếc, hôm nay qua loa kết thúc.
Giá như không có chiến tranh, không cần kiến công lập nghiệp, hai người làm vợ chồng bình thường, thật tốt biết bao.
Dù xuyên qua trước sau, làm người hai đời, đều là lần đầu tiên.
Nhưng hắn cảm giác hắn còn có thể chiến đấu đến hừng đông.
Trương Toại đang mơ màng sắp ngủ.
Lại cảm giác lòng bàn chân bị người đá.
Trương Toại tỉnh lại, nghi hoặc đứng dậy, thấy một bóng người đi ra ngoài doanh trướng.
Ánh sáng mờ ảo của đống lửa chiếu vào.
Bóng lưng này, chắc chắn là Nhị tiểu thư Chân Mật.
Trương Toại đứng dậy, nghi hoặc đi ra ngoài.
Ra đến ngoài doanh trướng, Nhị tiểu thư từ trong tay áo lấy ra một cái hộ thân phù, đưa cho Trương Toại.
Trương Toại nhận lấy, khó hiểu hỏi: "Đây là ý gì?"
Nhị tiểu thư Chân Mật tức giận nói: "Ngày mai ta và ngươi mỗi người một ngả."
"Sau này ngươi còn phải ra chiến trường."
"Cái hộ thân phù này là đại tỷ lúc lấy chồng, tự tay đưa cho ta."
Trương Toại vội vàng trả lại: "Quá quý giá, ta không nhận được."
Nhị tiểu thư Chân Mật lạnh lùng nói: "Ta chỉ cho ngươi mượn, ai cho ngươi? Ngươi đúng là biết nghĩ!"
Trương Toại: "..."
Nhị tiểu thư Chân Mật nói: "Chờ ngươi trở về, ngươi trả lại cho ta.
Đến lúc đó, ta cho ngươi cái khác."
Trương Toại gãi đầu.
Còn cho cái khác?
Chờ trở về, ta chính là cha của ngươi.
Nào có con gái cho cha những thứ này?
Bất quá, hiện tại nha, vẫn là nhận lấy, tránh cho nàng nổi giận.
Nhị tiểu thư Chân Mật thấy Trương Toại nhận lấy, lúc này mới định quay về.
Đi ngang qua Trương Toại, nàng bỗng nhiên hít hít mũi, nhíu mày nói: "Trên người ngươi, sao lại có mùi thơm quen thuộc thế?"
Trương Toại trong lòng hơi hồi hộp.
Trước mắt, vẫn chưa đến lúc ngả bài.
Chuyện này, phải đợi mình trở về, để phu nhân tự mình nói cho mấy vị công tử tiểu thư.
Nghĩ vậy, Trương Toại cười nói: "Vừa rồi đi giao danh sách, đi ngang qua đội xe, gặp phu nhân, giúp khuân vác một vài thứ. Phu nhân thấy ta mồ hôi đầm đìa, liền cho ta một cái khăn tay lau, nói như thế này trở về, dễ khiến người khác đoán già đoán non."
"Cảm giác, có thể là mùi thơm trên khăn tay."
Nhị tiểu thư Chân Mật lúc này mới hết nghi ngờ, vừa đi vào doanh trướng, vừa nói: "Mau vào ngủ đi, ngày mai ngươi còn phải hành quân."
Phu nhân lúc này mới lo lắng nhìn quanh.
Tuy đội xe ở trong quân doanh, nhưng đây là chỗ ở của đội xe Chân gia, không thuộc quân đội, nên cái doanh trướng hẻo lánh này không có lính tuần tra.
Chỉ có bên ngoài doanh trướng mới có.
Phu nhân cùng Trương Toại vào doanh trướng, đứng trong bóng tối.
Tuy ánh lửa từ đống lửa bên ngoài chiếu vào cửa doanh trướng, làm cửa có chút sáng, nhưng phía trong thì không.
Dù vậy, nhờ chút ánh sáng le lói nơi cửa, vẫn có thể thấy những bóng đen mờ ảo bên trong.
Phu nhân nhỏ giọng nói: "Bá Thành, ngươi không muốn sống nữa à? Muộn thế này còn chạy đến?"
Trương Toại hỏi: "Đàn Nhi, Hồng Ngọc hôm nay không tới sao?"
Phu nhân đáp: "Nàng làm sao đến được?"
"Nàng là con gái chưa xuất giá, không tiện ra mặt."
Nàng vừa dứt lời, Trương Toại đã ôm lấy nàng, hôn lên mặt, lên cổ nàng.
Giọng phu nhân run run: "Bá Thành, ở đây không được, nếu bị phát hiện thì chúng ta chết chắc."
Trương Toại lúc này mới dừng lại, vuốt gương mặt xinh đẹp của nàng.
Cảm nhận được hơi nóng từ gương mặt phu nhân, Trương Toại cười nói: "Đàn Nhi, ngươi nhớ ta không?"
Phu nhân thở dài, rồi mới nói: "Nhớ, làm sao không nhớ? Ta ngày nào cũng mất ngủ."
Trương Toại nói: "Tiếc là ta chưa thể về cưới ngươi được."
"Vừa rồi trưởng công tử và biệt giá gọi ta, bảo ta ở lại cùng một trăm người."
"Lần này sẽ đánh Thanh Châu."
"Nếu lập được công, sẽ cho ta vào đội kỵ binh."
"Ta muốn lập công, ta muốn xứng với thân phận của ngươi, cưới ngươi."
Nghe Trương Toại nói vậy, lòng phu nhân mềm nhũn.
Hai tay ôm lấy eo Trương Toại, áp mặt vào ngực hắn, phu nhân khàn giọng nói: "Nhất tướng công thành vạn cốt khô."
"Ta chỉ mong lần này ngươi có thể cùng ta trở về."
"Mọi kế sách của ngươi trước đây đều ứng nghiệm cả."
"Nghiễm Nhi cũng đã làm Khúc Lương lệnh."
"Chỉ có ngươi, vẫn chưa trở về được."
Trương Toại cảm thấy ngực mình hơi ướt.
Thân thể phu nhân run nhẹ: "Lập công nào có dễ dàng?"
"Biết trước ngươi sẽ bị giữ lại, ta đã để ngươi ở lại Chân gia."
"Nhưng nghĩ lại, là ta quá ích kỷ."
"Nếu ngươi ở lại Chân gia, Nghiễm Nhi lần này làm sao trở về được?"
"Chắc chắn là nhờ công lao của ngươi."
"Ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ?"
Trương Toại cũng ôm phu nhân, đặt cằm lên đầu nàng, nhẹ nhàng vuốt ve: "Đây là ta tự nguyện."
"Nếu ta thật sự chết trận, đó cũng là chuyện của ta."
"Nhưng, ngươi phải chờ ta về, phải tin tưởng ta."
Phu nhân không trả lời.
Trương Toại chỉ cảm thấy nước mắt nàng thấm ướt ngực mình.
Trương Toại ôm phu nhân chặt hơn, nói: "Ta không thể ở lại lâu."
"Trước khi ta đi, ngươi có thể thỏa mãn cho ta vài điều ước không, Đàn Nhi?"
Phu nhân lúc này mới ngẩng đầu, nức nở: "Ngươi nói đi, ta đều đáp ứng."
Trương Toại cúi đầu, dịu dàng nói: "Gọi ta 'Tâm can bảo bối' một tiếng nữa."
Phu nhân nén nỗi xót xa, dịu dàng đáp: "Tâm can bảo bối của ta."
Nghe tiếng gọi mềm mại ấy, Trương Toại cảm thấy máu nóng sôi trào.
Ngay sau đó, hắn bế thốc phu nhân lên, trong tiếng kêu thất thanh của nàng, vội vàng xé y phục nàng, giọng nói kích động đến run rẩy: "Tâm can bảo bối, có một nữ nhân ở quê ta nói, muốn đi vào trái tim người phụ nữ, phải đi vào…---"
Trương Toại ghé tai phu nhân, thì thầm vài câu.
Mặt phu nhân đỏ bừng.
Cảm thấy quần áo bị cởi sạch, phu nhân hai tay ôm cổ Trương Toại, đem đầu hắn gịn chặt vào trước ngực.
(nơi đây tỉnh lược một vạn chữ) Trương Toại giúp phu nhân mặc lại quần áo tử tế.
Nhìn phu nhân nằm trên cỏ khô, nặng nề nhắm mắt lại, Trương Toại nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, lúc này mới lưu luyến không rời mà đi.
Phu nhân nằm trên cỏ khô trong doanh trướng, nghe tiếng bước chân Trương Toại biến mất trong màn đêm, lúc này mới mở to mắt, mái tóc ướt đẫm mồ hôi che khuất mặt mày nàng.
Trên khuôn mặt đỏ thắm, không tự chủ được nở một nụ cười.
Người đàn ông này, ngày thường rõ ràng biểu hiện háo sắc như vậy, giống kẻ háo gái.
Nhưng vừa rồi, hắn lại tìm không đúng chỗ.
Nghĩ đến bộ dạng luống cuống kia, phu nhân bật cười thành tiếng.
Từ trên cỏ khô đứng dậy, phu nhân nhìn ra ngoài doanh trướng trong màn đêm, nhìn về hướng Trương Toại rời đi, hai tay nhẹ nhàng vén mái tóc ướt át dán trên mặt, miệng lẩm bẩm: "Thương Thiên phù hộ, nhất định phải cho tâm can bảo bối của ta an toàn trở về."
Trương Toại vội vàng trở lại doanh trướng của mình, nằm ngay xuống cỏ khô.
Trong đầu hắn, tất cả đều là cảnh kịch chiến vừa rồi.
Dù trên người ướt đẫm mồ hôi, lần này hắn lại không muốn lau khô.
Những giọt mồ hôi này, phảng phất lưu lại mùi thơm trên người phu nhân.
Trong đầu hiện lên giọng nói đè nén của phu nhân, Trương Toại nuốt nước bọt.
Thân hình nở nang của phu nhân, quả nhiên không tầm thường.
Đáng tiếc, hôm nay qua loa kết thúc.
Giá như không có chiến tranh, không cần kiến công lập nghiệp, hai người làm vợ chồng bình thường, thật tốt biết bao.
Dù xuyên qua trước sau, làm người hai đời, đều là lần đầu tiên.
Nhưng hắn cảm giác hắn còn có thể chiến đấu đến hừng đông.
Trương Toại đang mơ màng sắp ngủ.
Lại cảm giác lòng bàn chân bị người đá.
Trương Toại tỉnh lại, nghi hoặc đứng dậy, thấy một bóng người đi ra ngoài doanh trướng.
Ánh sáng mờ ảo của đống lửa chiếu vào.
Bóng lưng này, chắc chắn là Nhị tiểu thư Chân Mật.
Trương Toại đứng dậy, nghi hoặc đi ra ngoài.
Ra đến ngoài doanh trướng, Nhị tiểu thư từ trong tay áo lấy ra một cái hộ thân phù, đưa cho Trương Toại.
Trương Toại nhận lấy, khó hiểu hỏi: "Đây là ý gì?"
Nhị tiểu thư Chân Mật tức giận nói: "Ngày mai ta và ngươi mỗi người một ngả."
"Sau này ngươi còn phải ra chiến trường."
"Cái hộ thân phù này là đại tỷ lúc lấy chồng, tự tay đưa cho ta."
Trương Toại vội vàng trả lại: "Quá quý giá, ta không nhận được."
Nhị tiểu thư Chân Mật lạnh lùng nói: "Ta chỉ cho ngươi mượn, ai cho ngươi? Ngươi đúng là biết nghĩ!"
Trương Toại: "..."
Nhị tiểu thư Chân Mật nói: "Chờ ngươi trở về, ngươi trả lại cho ta.
Đến lúc đó, ta cho ngươi cái khác."
Trương Toại gãi đầu.
Còn cho cái khác?
Chờ trở về, ta chính là cha của ngươi.
Nào có con gái cho cha những thứ này?
Bất quá, hiện tại nha, vẫn là nhận lấy, tránh cho nàng nổi giận.
Nhị tiểu thư Chân Mật thấy Trương Toại nhận lấy, lúc này mới định quay về.
Đi ngang qua Trương Toại, nàng bỗng nhiên hít hít mũi, nhíu mày nói: "Trên người ngươi, sao lại có mùi thơm quen thuộc thế?"
Trương Toại trong lòng hơi hồi hộp.
Trước mắt, vẫn chưa đến lúc ngả bài.
Chuyện này, phải đợi mình trở về, để phu nhân tự mình nói cho mấy vị công tử tiểu thư.
Nghĩ vậy, Trương Toại cười nói: "Vừa rồi đi giao danh sách, đi ngang qua đội xe, gặp phu nhân, giúp khuân vác một vài thứ. Phu nhân thấy ta mồ hôi đầm đìa, liền cho ta một cái khăn tay lau, nói như thế này trở về, dễ khiến người khác đoán già đoán non."
"Cảm giác, có thể là mùi thơm trên khăn tay."
Nhị tiểu thư Chân Mật lúc này mới hết nghi ngờ, vừa đi vào doanh trướng, vừa nói: "Mau vào ngủ đi, ngày mai ngươi còn phải hành quân."
Bạn cần đăng nhập để bình luận