Tam Quốc Chi Thiên Hạ Chí Tôn

Chương 28: Khổng Tử bái sư đồ

Chương 28: Khổng Tử bái sư đồ
"Thái lão tiên sinh lại mời ta tham gia thọ yến của ngài ấy?" Tần Dã nghe được sự việc này thì cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi. Thọ yến của Thái Ung, đó chính là thịnh yến của giới văn nhân, giống như bữa yến tiệc này hoàn toàn không liên quan gì đến thân phận hiện tại của kẻ chuyển kiếp như hắn, hắn hiện tại là đệ nhất võ tướng, mà lại đầu nhập dưới trướng Đổng Đại Ma Vương.
"Tại sao Thái lão tiên sinh lại cho người đưa t·h·iệp mời cho ta?"
"Mạt tướng cũng không rõ lắm..." Cao Thuận tự mình đăm chiêu suy nghĩ một chút rồi nói: "Tướng quân tuổi trẻ tài cao, cũng có khả năng là Thái Ung tiên sinh đã nghe đến tên tuổi của ngài nên cho mời..."
Tần Dã cảm thấy hẳn không phải như vậy, lý do gì thì hiện tại hắn cũng nghĩ không ra.
"Th·e·o ngươi thì ta nên đi, hay là không nên đi?"
Cao Thuận trong lòng r·u·n lên, tướng quân ngài đừng nói giỡn, cơ hội quý giá như thế này người khác còn đ·á·n·h vỡ cả đầu cũng không giành được, ngài há có thể không đi?
Tần Dã nhìn b·iểu t·ình của Cao Thuận thì cảm thấy hình như mình hỏi có chút thừa thãi, "Nếu người ta đã đưa t·h·iệp mời, ta không đến thì quá không nể mặt mũi." Hắn cũng dự định nên tham gia buổi thọ yến của Thái lão, dù sao hai chữ "mặt mũi" này, thời điểm nên cho người ta, thì vẫn nên cho người ta, bên cạnh mặt mũi của Thái lão không cho cũng không được.
Cao Thuận p·h·át hiện tướng quân nhà mình thật giống như không thật lòng muốn đi, nhất thời không còn gì để nói. Người so với người thật là tức c·hết a, ngươi xem bao nhiêu danh sĩ muốn đi còn không chiếm được một cái t·h·iệp mời, tướng quân nhà ta lấy được t·h·iệp mời còn không vui, như kiểu bị ép phải đi vậy. ( __"__!)
"Tướng quân, ngài vẫn nên chuẩn bị một ít lễ vật thì hơn, thuộc hạ đi trước chuẩn bị." Cao Thuận nói.
"Còn phải chuẩn bị lễ vật?" Tần Dã liền không vui, "Đây quả thực là cơm giá cao mà."
Cao Thuận nhất thời c·h·óng mặt, "Tướng quân, cái gì là cơm giá cao?"
Tần Dã giải t·h·í·c·h một phen, Cao Thuận kinh ngạc (O_o) mềm n·h·ũn vù vù, nhưng lại cảm thấy tướng quân nói quá có đạo lý. Hắn cảm thấy, may mà lính của hắn kết hôn ít, nếu đám nhoi nhoi đấy cưới vợ nhiều, có mà mấy năm bổng lộc cũng không đủ. Dĩ nhiên, đây là bởi vì Cao Thuận thương yêu binh lính của mình, đều là các huynh đệ vào sinh ra t·ử cả.
"Thôi, để ta tự mình đi chuẩn bị là được rồi."
Từ khi Tần Dã đến Đông Hán đến giờ, vẫn luôn c·h·é·m c·h·é·m g·iết g·iết, còn thật không có chân chính được nghỉ ngơi, vui chơi một chút. Hắn tự mình đi, cũng là để du ngoạn một phen, biết một chút về sự phồn hoa của Đô Thành - Lạc Dương.
Lúc này, một tên thân binh đi tới, tâu nói: "Tướng quân, ngoài cửa có người của Thái phủ tới để t·h·iệp mời."
Tần Dã mở ra xem, lại cũng là một tấm t·h·iệp mời hắn tham gia thọ yến, cười nói: "Người này cũng hồ đồ, thoáng cái tới hai tấm t·h·iệp mời, chẳng lẽ còn sợ ta không đi?"
"... ." Cao Thuận, cảm giác thật giống như là tướng quân mới vừa rồi cũng có ý định không đi....
Buổi chiều, Tần Dã thay trang phục biến thành một vị c·ô·ng t·ử Ca, đi ở tr·ê·n đường chính của thành Lạc Dương.
Hậu thế, trước lúc Đổng Trác hỏa t·h·iêu Lạc Dương, hắn c·ướp b·óc bách tính của Lạc Dương lấy được vàng bạc châu báu triệu cân, tiền lương càng là không thể tính toán, cũng tiên sách hơn hai triệu người di tản.
Lạc Dương phồn hoa, nếu tính toàn thể thế giới ở thời đại này cũng là quan trọng hàng đầu.
Đi ở tr·ê·n đường chính, nhìn đám người nhộn nhịp, ngựa xe như nước, cổ xưa phồn hoa khí tức đ·ậ·p vào mặt.
Phồn hoa như vậy hẳn nên được k·é·o dài thêm, không nên bị hủy diệt.
Thoáng chốc, Tần Dã đã đi đến một con đường bán đồ cổ.
Thái Ung là đại văn hào, đưa vàng bạc châu báu cũng có chút tục khí, vẫn là tặng đồ cổ phù hợp hơn nhiều.
Hắn bước vào một tiệm bán đồ cổ.
"Vị c·ô·ng t·ử này, tiểu đ·i·ế·m chuyên bán Hạ Thương đồ cổ..." Chủ tiệm vội vàng nghênh đón.
Tần Dã lắc đầu một cái, hắn chủ yếu là muốn mua thư họa.
Chủ tiệm thấy Tần Dã muốn đi, vội vàng nói: "c·ô·ng t·ử hẳn không hứng thú với đám dụng cụ cổ, chỗ này của ta có bản chính của Thương Ưởng thư p·h·áp tác phẩm tiêu biểu của p·h·áp gia nhất p·h·ái, nội dung viết chính là Thương Ưởng biến p·h·áp. Chính là bổn đ·i·ế·m Trấn đ·i·ế·m Chi Bảo... ."
"... ." Tần Dã bao nhiêu kh·iếp sợ. Liền cảm thấy đồ cổ Hán triều chính là th·e·o sau đời bất đồng, hậu thế phần nhiều là sưu tầm Đường - Tống danh gia. Hán triều càng lợi h·ạ·i hơn, chơi hẳn Xuân Thu Chiến Quốc Bách gia.
"Ngươi lấy ra ta xem một chút."
Không lâu sau, chủ tiệm hào hứng từ phía sau xuất ra một quyển trục, quyển trục được làm bằng tơ lụa . Lúc mở ra, đều là chữ Triện thời Tiền Tần Tần Dã một trận hoa mắt.
Mặc dù Tần Dã một mực âm thầm học thêm một ít chữ Triện ở Hán triều, nhưng thời Tiền Tần càng phức tạp hơn, nhưng hắn thật có khả năng có thể phân biệt được thật giả của b·ứ·c họa này.
Tần Dã nhớ tới chí tôn p·h·áp nhãn của mình, nếu đã có thể nhìn ra "sơ hở" của hội họa không biết nó có thể cho phép hắn nhìn ra "sơ hở" của thư p·h·áp.
Hắn dùng chí tôn p·h·áp nhãn đ·ả·o qua, nhất thời có tin tức xuất hiện trong đầu.
Kết luận cuối cùng, đó không phải là bản chính Thương Ưởng mà là sản phẩm g·iả m·ạo ngụy l·i·ệ·t.
Tần Dã tất nhiên vui vẻ, không nghĩ tới thật có thể nhìn ra sơ hở, xem ra từ nay về sau, sẽ không bị l·ừ·a mua phải hàng giả. Biết đây là hàng nhái nên hắn nhất thời có chút không vui, phất ống tay áo một cái, "Xem ra tiệm ngươi là hắc đ·i·ế·m, lại cầm hàng giả để gạt người."
Trong tiệm còn lại mấy cái kh·á·c·h hàng, lập tức vểnh tai, chú ý qua tới.
Chủ tiệm hết sức không vui, "Ngươi người trẻ tuổi này biết cái gì, đây rõ ràng là bản chính. Ngươi lại bêu x·ấ·u ta, nếu không chứng minh được đây thật là hàng nhái, ngươi không được đi."
Lúc trước Tần Dã chắc chắn sẽ không biết, nhưng bây giờ đã hoàn toàn bất đồng. Chí tôn p·h·áp nhãn truyền tới tin tức hết sức rõ ràng, liền nói: "Thời Thương Ưởng thư họa đều là vẽ ở tr·ê·n mảnh lụa. b·ứ·c chữ này tổng cộng có sáu nơi sơ hở, chỗ thứ nhất, dùng ngoại vật để làm cho b·ứ·c họa trở nên cũ kĩ hơn, đáng tiếc thủ p·h·áp không được, ngươi xem lỗ thủng tr·ê·n tấm lụa ở chỗ này, vẫn còn một chút chưa hoàn toàn bị xâm nhiễm đến... ."
Mấy vị kh·á·c·h hàng cũng vội vã đến gần để xem cho rõ, lấy tấm tơ lụa nhìn kỹ.
"Quả nhiên là giả, nếu không nhìn kỹ, thật là nhìn không ra."
"Nguyên lai nhà này là hắc đ·i·ế·m, sau này tuyệt sẽ không trở lại."
Chủ tiệm đầu đầy mồ hôi, vốn tưởng hắn là một người trẻ tuổi, nên ít hiểu về mấy b·ứ·c thư họa cổ, có thể l·ừ·a được, lại không nghĩ gặp phải người trong nghề. Gạt người không thành, n·g·ư·ợ·c lại tổn thất nhiều cái kh·á·c·h hàng cũ. Chủ tiệm trong lòng vặn vẹo, h·ậ·n không thể đ·ậ·p đầu vào gối đi c·hết a....
Sau khi p·h·át hiện một c·ô·ng dụng khác của chí tôn p·h·áp nhãn, Tần Dã đi khắp các nơi, nhìn xem nơi nào bán đồ cổ, đồ giả có thật nhiều, bên cạnh đó, hàng thật thì không có một b·ứ·c nào để hắn hài lòng.
Hắn lại vào một cửa tiệm khác.
Tiệm này rất lớn, nghe nói là tiệm bán đồ cổ có danh tiếng nhất ở thành Lạc Dương. Thành thực thủ tín, đồng tẩu vô khi.
Tần Dã vào tiệm, liếc một cái, quả nhiên không có một hàng giả, liền cẩn t·h·ậ·n tìm.
Rất nhanh, hắn liền bị hấp dẫn bởi 2 b·ứ·c vẽ treo tr·ê·n vách tường. 2 b·ứ·c vẽ này, giống nhau như đúc, có thể có một b·ứ·c trong đó là thực, một b·ứ·c là giả. Chủ quán đặt 2 b·ứ·c họa song song với nhau, còn đặc biệt dùng biểu ngữ để tỏ rõ cõi lòng. Chủ quán cũng không biết b·ứ·c họa nào là thật b·ứ·c nào là giả. Hai b·ứ·c đồng giá, mỗi b·ứ·c đều giá trị liên thành năm cân vàng.
Ngày nay t·h·i·ê·n hạ hỗn loạn, triều đình lại loạn giao hàng tiền (ý chỉ lạm p·h·át) vì vậy loại hàng hóa cao cấp này đều là lấy vàng tới tính tiền. b·ứ·c họa này ở chỗ này treo rất lâu, mặc dù rất nhiều người có lòng mua, nhưng đều không cách nào phân biệt t·h·iệt giả, vì vậy không dám tùy t·i·ệ·n ra tay.
Xem ra chủ tiệm này là một người thành thật, đồng thời nội dung của b·ứ·c họa này cũng làm cho Tần Dã kh·iếp sợ. b·ứ·c họa này chính là "Khổng Thánh bái sư đồ" được chính tay Á Thánh Mạnh t·ử vẽ.
Thời nhà Hán "điều phối" đồ cổ thật có chút không ổn.
Trong tranh mô tả Khổng thánh chu du các nước, ở nước Cử gặp được một vị thần đồng Hạng Thác, mặc dù chỉ có bảy tuổi, Khổng Phu t·ử vẫn xem hắn làm thầy một mực thỉnh giáo, hậu thế tôn vinh Hạng Thác là Thánh c·ô·ng. « Chiến Quốc Sách. Tần Sách Niên »: Cam La có viết: 'Phu Hạng Thác lúc sinh thời mới bảy tuổi đã là thầy của Khổng Phu t·ử, nay thần đã mười hai tuổi, nguyện lĩnh quân xuất chinh dẹp yên loạn tặc."
b·ứ·c họa này quá lợi h·ạ·i, nếu đem nó ra bán ở hậu thế, tất cả các thể loại quốc bảo cũng phải đứng sang bên cho anh thể hiện, b·ứ·c họa này tuyệt đối là đệ nhất quốc bảo của năm ngàn năm nay.
"Liền mua b·ứ·c này đi."
Năm cân vàng đối với Tần Dã hiện tại mà nói thực không coi vào đâu, muốn mua thì mua loại cao cấp như thế này là tốt nhất. Nếu bỏ lỡ, chỉ sợ sẽ không mua được nữa.
"Chủ quán, ngươi lấy xuống cho ta xem kỹ một chút."
Thời điểm Tần Dã nói lời này, bên cạnh có một cái văn sĩ khác, cũng nói giống như vậy, cơ hồ là đồng thanh cùng nói một lúc.
Thật ra Tần Dã đã sớm nhìn ra t·h·iệt giả, hắn để cho chủ quán toàn bộ lấy xuống, là muốn đi cái quá trình. Nếu không, điểm một cái đưa tiền lập tức đi ngay, quá mức kinh thế hãi tục.
"Tại hạ Trần Lâm hiệu Khổng Chương, không biết có thể biết cao danh quý tính của vị c·ô·ng t·ử đây?" văn sĩ thấy có người cùng mình đồng thời nhìn trúng, không khỏi hỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận