Tam Quốc Chi Thiên Hạ Chí Tôn

Chương 1: Gia nhập với nhóm

Chương 1: Gia nhập nhóm "Tại sao lại như vậy!" Trong một huyện thành vắng lặng, nom rất cổ xưa. Trêи đường phố tràn đầy những chiếc lá vàng đã rụng, một vị thiếu niên dáng dấp thanh tú đang nhìn ngó bốn phía, nơi đâu cũng là cảnh tượng cổ xưa, đối với việc mình đã gặp phải vẫn không sao quên được.
Tần Dã, hắn căn bản không phải người của thời đại này, mà đến từ thời hiện đại, hắn chỉ là một thiếu niên bình thường như bao người khác. Hắn vẫn nhớ rất rõ chuyện tưởng như vừa xảy ra.
Lúc ấy, hắn đang leo núi, bỗng nhiên cảm giác như t·h·i·ê·n Băng Địa l·i·ệ·t, sau khi tỉnh lại, hắn p·h·át hiện ra... mình chuyển kiếp.
Chuyển kiếp đến thời Đông Hán mà lại là những năm cuối, bây giờ đã là năm Sơ bình thứ 2, cũng chính là năm 191 th·e·o dương lịch.
Dương lịch 191, chư hầu chinh phạt Đổng Tr卓, k·é·o lên màn của vở kịch "t·h·i·ê·n hạ đại loạn".
Đây là thời của loạn thế, là thời của kẻ nào có thực lực kẻ đó là vua, kẻ thắng làm vua - kẻ thua làm giặc.
X·u·y·ê·n qua thời không, lúc bắt đầu Tần Dã rất k·í·c·h· ·đ·ộ·n·g, hắn cũng như ai, cũng đã từng mơ mộng có một ngày có thể trở thành người chuyển kiếp. Ngón tay vàng, chiêu hiền nạp sĩ, được mỹ nữ đầu hoài tống bão, hoành hành ngang n·g·ư·ợ·c, dòm ngó ngôi báu chí tôn - hoàng đế - những thứ này trong nháy mắt hiện ra trong đầu hắn sau khi vừa biết mình đã "được" chuyển kiếp.
Nhưng hắn rất nhanh p·h·át hiện, căn bản so với những gì hắn đã tưởng tượng hoàn toàn không giống nhau, không một chút nào cả.
Hắn chỉ là một người qua đường, một tên vô danh tiểu tốt, đừng nói chiêu hiền nạp sĩ, mỹ nữ ôm trong n·g·ự·c, hiện tại hắn còn phải lo một nỗi lo đó là "đói bụng".
Bỗng nhiên, trêи đường bách tính hỗn loạn, chạy tứ phía, những nhà bán quán mở tiệm nhanh c·h·óng rối rít đóng cửa, hàng rong người thì nâng gánh chạy, kẻ thì đội thúng lên đầu bắt đầu chạy chối c·h·ết.
Trời địu, cái vẹo gì đây? Chẳng lẽ là sai nha trong truyền thuyết đi tuần?
Nhưng hắn rất nhanh có được câu t·r·ả lời. Cũng không phải là sai nha trong truyền thuyết, mà là một Đội binh lính đang tới.
Thành Cao Huyền này, vì nó nằm rất gần với Hổ Lao Quan mà rất n·ổi tiếng, ngày nay nó là địa bàn của Đổng Trác - Đổng Ma Vương, quân sĩ đang tới đều là binh lính của Đổng Tr卓.
Tần Dã cũng biết, bây giờ Đại Tướng Hoa H雄 dưới quyền của Đổng Tr卓, đang ở Hổ Lao Quan nghênh chiến liên quân chư hầu. Nghe nói đ·á·n·h cũng không tệ lắm, mấy ngày trước vừa mới đại thắng Tôn Kiên, uy danh hiện tại đã không thể đỡ.
Loạn thế sợ nhất gặp phải bạo binh, Tần Dã cũng nhấc chân rời đi.
Hoa lạp lạp ~.
Trêи đường phố phía trước mặt hắn cũng xuất hiện binh mã, nhất thời liền đem hơn trăm người vây quanh trong đó, tất nhiên bao gồm cả Tần Dã.
"Hộ tịch đâu?" Sĩ quan lạnh sưu sưu nói.
Kết quả là, mấy phút sau, Tần Dã không có thẻ căn cước cũng không có hộ khẩu vốn, thân ph·ậ·n của hắn từ một t·h·iếu niên có lý tưởng ở thời đại c·ô·ng nghệ cao, bị giáng xuống thành một thượng cổ lưu dân, trở thành một thành viên của Đổng Trác quân. Nói trắng ra, hắn đã b·ị b·ắt đi lính....
Sau ba ngày, bên ngoài Hổ Lao Quan ba mươi dặm, bờ sông Cao Huyền, trước đại doanh của liên quân chư hầu.
Hổ Lao Quan, được xem như là cổng vào phía đông của thành Lạc Dương cũng như là một quan ải cực kỳ trọng yếu, bởi vì Chu Mục Vương ở chỗ này đã giam nhốt "Hổ" mà có tên như vậy. Cửa này, phía nam gần Tung Nhạc, bắc s·á·t Hoàng Hà, núi non trùng điệp lần lượt thay nhau, tự thành nơi hiểm yếu. Rất nhiều chiến tích "Nhất Phu Đương Quan, Vạn Phu Mạc Khai" đã được hình thành từ đây, là vùng giao tranh của nhiều triều đại binh gia.
Hổ Lao Quan, thuộc Cổ thành Cao Huyền, Tùy triều đổi Cao Huyền thành Tỳ Thủy, Đường triều sau này gọi là Tỳ Thủy Quan.
Hổ Lao Quan chỗ sơn thế, trùng điệp hơn trăm dặm, trong đó có hai tòa thông quan chỗ, một nơi đã ở phía trước, một nơi nằm ngay ở giữa.
Phòng thủ trước quan là Hoa H雄, trước mấy ngày đã đại thắng Tôn Kiên, cảm giác thắng thế, liền dẫn th·e·o 3000 t·h·iết kỵ, xuất quan đi tới đại doanh của liên quân chư hầu khiêu chiến.
Th·e·o đại quân bày trận, Tần Dã liền bị dẫn hắn tới, cùng với hơn ngàn người khác, xếp thành một hàng, bày trận ở tuyến ngoài cùng.
Đúng vậy, thân ph·ậ·n Tần Dã bây giờ, chính là một con chốt thí. Côиg dụng của chốt thí ư? Chính là ở phía trước đại quân, hoặc ngăn cản t·ấn c·ôиg sắc bén nhất của quân đ·ị·c·h hoặc là ở phía đoạn hậu, tỷ lệ t·ử t·rận cao nhất không ai khác ngoài binh chủng đồ bỏ đi này. Căn bản không có khôi giáp, mộc giáp cũng không có, hắn chỉ có một tấm thuẫn làm bằng gỗ, còn không có lực phòng ngự mạnh bằng một cái nón lá, lại thêm một cái p·h·á đ·a·o đã đầy rỉ sét chính là hắn toàn bộ võ trang.
Hoa H雄 dẫn th·e·o Tây Lương t·h·iết kỵ hết sức tinh nhuệ, có Tần Dã những thứ này con chốt thí binh, tiến có thể c·ôиg, lui có thể đi an toàn, tới vô ảnh đi vô tung.
Mà số m·ệ·n·h của bọn Tần Dã không phải nói cũng biết, đó là bi t·h·ả·m.
Lúc này Hoa H雄, đã liên kích nh·ậ·n được double-kill. Hắn đã t·h·ị·t được ai? Quá hiển nhiên, đó là Du T·hiệp, Phan Phượng hai viên "Thượng tướng" của chư hầu. Bây giờ hắn đã cảm nh·ậ·n được khí khái anh hào, xông thẳng cửu tiêu, cuốn bát hoang, Uy thế bất khả kháng.
Đổng Trác quân hoan hô lôi động, tiếng trợ uy, vang tận mây xanh. Ép chư hầu liên quân không thở n·ổi, đều là ánh mắt sợ hãi nhìn Hoa H雄 chém liên tục hai viên "Thượng tướng" của phe mình.
Hoa H雄 khơi mào Phan Phượng thủ cấp, cười khằng khặc, hào tình vạn trượng, đây là thời khắc huy hoàng nhất lúc sinh thời của hắn.
Chỉ có Tần Dã biết, ngay sau thời khắc huy hoàng nhất của mình thì Hoa H雄 - Hoa đại tướng quân, cũng là thời khắc Hoa Đại Tướng Quân lìa khỏi nhân thế - lên bàn thờ ngắm gà k·hỏa t·hân.
Mặt khác, chư hầu liên quân đại trướng, bầu không khí cố gắng hết sức kiềm chế.
Thập bát lộ chư hầu sắc mặt ai nấy đều rất khó coi, nhất là Hàn Phức, hắn vừa mới ca ngợi Phan Phượng, chưa được mấy hơi thở thì viên "Thượng tướng" hắn mới đề cử đã ngã ngựa, quá m·ấ·t mặt.
Ngồi trêи s·o·á·i vị thượng, tướng mạo đường đường, khí thế bất phàm minh chủ ----- Viên T·hiệu, thở dài một tiếng, "Đáng tiếc N颜 良 - Văn Sửu dưới trướng của ta không có ở đây, nếu như có một người ở chỗ này, sợ gì Hoa H雄"
"Mạt tướng nguyện đi chém c·hết Hoa H雄, dâng lên thủ cấp của hắn cho chư vị!"
Đi ra lúc này là một vị đại hán mặt đỏ, thân dài chín thước, năm chòm râu dài, tiếng như chuông khổng lồ.
Lịch sử ở chỗ này diễn ra.
Viên T·huật kẻ này mắt để trêи trán kiêu ngạo nhu nhược, tiểu nhân c·ặ·n bã, hắn vừa biết được Quan Vũ chẳng qua là mã cung thủ, nhất thời giận dữ đem Quan Vũ xua đ·u·ổ·i.
Mà Tào Tháo - Tào lão bản ánh mắt bất đồng, "Người này vừa ra đại ngôn, nhất định có dũng lược. Có thể cho hắn thử sức, nếu như vẫn không đấu lại, để lui về cũng không sao."
Viên T·hiệu lúc này cũng cùng một cái nhìn với Viên T·huật, trầm giọng nói: "Chúng ta hội minh, mười tám lộ chư hầu uy chấn t·h·i·ê·n hạ, nhân sĩ mang giáp năm trăm ngàn, lương tướng đâu chỉ ngàn viên, dùng một cái cung thủ xuất chiến, tất bị Hoa H雄 nhạo báng phỉ n·h·ổ."
Tào Tháo hoàn toàn khác biệt so với Viên T·hiệu, hắn không hỏi xuất thân, chỉ coi trọng năng lực, cười nói: "Bản sơ lời ấy sai rồi, người này dáng vẻ không tầm thường, Hoa H雄 sao biết được hắn là mã cung thủ."
Quan Vũ chí hướng thật xa, cơ hội lần này hiếm thấy, vì vậy lòng như lửa đốt, "Nguyện lập quân lệnh trạng, nếu không thắng, tự dâng đầu lên!"
Vì Tào Tháo ra mặt, những chư hầu khác cũng chả có ai muốn nói đỡ mấy câu, đều lạnh lùng nhìn. Duy chỉ có Tào Tháo, còn để cho người hầu mang tới một ly rượu nóng chúc Quan Vũ đại c·ôиg cáo thành.
Quan Vũ nắm ly rượu, hắn há có thể không biết chư hầu xem thường hắn xuất thân, giờ phút này lạnh lùng nhìn chư hầu, nói: "Rượu xin hoãn lại, c·h·é·m xong Hoa H雄, Quan mỗ sẽ về nh·ậ·n."
Lúc này Lưu Bị tâm tình p·h·á lệ dâng trào, cùng với Trương Phi nói: "Nhị ca ngươi lần đi tất thắng, đám huynh đệ ta sẽ danh dương t·h·i·ê·n hạ!"
Phía trước Tây Lương kỵ binh trong trận con chốt thí, Tần Dã lăng lăng xuất thần, hắn không muốn c·hết ở chỗ này. Thật vất vả mới được trở thành một vị chuyển kiếp trong truyền thuyết, há có thể ngay lúc vừa chuyển kiếp đã toi m·ạ·n·g? Phải liều m·ạ·n·g một phen rồi đây.
Bỗng nhiên, tiếng t·r·ố·ng đại chấn, tiếng hô vang dội, như t·h·i·ê·n tồi địa sấp, nhạc hám sơn băng.
Tần Dã phục hồi tinh thần lại, liền thấy trong trận phía liên quân đối diện mở ra một đường, một viên mãnh tướng giục ngựa mà ra, vóc người hùng tráng, tướng mạo hùng kiên nghị, nhất là chòm râu đen dài, mặt đỏ cự hán, thật là uy phong bát diện, thế không thể đỡ.
Mà vốn là tinh thần sa sút liên quân binh lính, hoan hô lôi động, tinh thần tăng vọt.
Đây chính là Quan nhị gia - Quan đại tướng quân thần uy!
Trong lòng Tần Dã đột nhiên thật lạnh, hắn biết Hoa H雄 đối chiến với Quan Vũ thì chắc chắn thua không nghi ngờ. Hoa H雄 vừa c·hết, Tây Lương t·h·iết kỵ khẳng định rút lui, như vậy, dẫn th·e·o đám chốt thí bọn hắn cùng đi thì có tác dụng gì, tác dụng của chốt thí là gì, đó là thí m·ạ·n·g. Đúng vậy, t·h·i·ê·n đạo là thế, kẻ có lực lượng kẻ đó là vua, kẻ đó đặt ra luật lệ mà ai cũng phải tuân th·e·o.
Dù Tần Dã cũng sẽ có ngày phải về với đất mẹ, nhưng kết cục thế này quá bi t·h·ả·m.
Người khác chuyển kiếp không phải có cường lực ngón tay vàng, chính là có cường lực gia tộc bối cảnh, một đường cao ca m·ã·n·h tiến, thu danh thần lương tướng, mỹ nữ vô song, thành t·h·i·ê·n hạ chí tôn. Còn hắn chuyển kiếp, ngay cả r·ắ·m cũng không có, chỉ là một người qua đường, còn b·ị b·ắt đi lính. Không x·u·y·ê·n qua còn s·ố·n·g đến già, chuyển kiếp lại muốn tráng niên m·ấ·t sớm.
"t·h·i·ê·n đạo bất c·ôиg!" Tần Dã mắng to ông trời, "Người khác chuyển kiếp đều có ngón tay vàng, c·uồ·n·g thu danh thần lương tướng, chinh chiến t·h·i·ê·n hạ. Ta chuyển kiếp, ngay cả thời gian cũng không cho, đi lên liền b·ị b·ắt đi lính ném tới tình thế chắc chắn phải c·hết khốn nạn này!"
Bỗng nhiên, ùng ùng, trong đầu hắn xuất hiện một mảnh kim quang, truyền tới trận trận hằng cổ thanh âm.
"t·h·i·ê·n đạo bất biến vận số khó tìm... ."
Kim quang kia n·ổ thành bầu trời đầy sao, cuối cùng hội tụ thành một đôi thần quang con ngươi.
"Chí tôn p·h·áp nhãn!"
"Chẳng lẽ đây chính là ngón tay vàng mà người chuyển kiếp có!"
Tần Dã vui mừng quá đổi, liền đưa tay đi lấy chí tôn p·h·áp nhãn, nhưng mà không ăn thua gì, ngược lại trước mắt trận trận biến thành màu đen, nhức đầu sắp nứt.
Người khác ngón tay vàng đều rất cường hoành, tự động nh·ậ·n chủ, càn quét Lục Hợp, cuốn bát hoang. Đến phiên mình cũng chỉ một đôi s·ờ tới mắt liền đen, chẳng lẽ không phải mình ngón tay vàng.
Chí tôn p·h·áp nhãn chẳng lẽ là ánh mắt của lão t·h·i·ê·n gia, lão tặc t·h·i·ê·n muốn đặc biệt chạy tới để xem Tần Dã ta c·hết thế nào?
Khả năng này cực lớn, Tần Dã nhất thời m·ấ·t hết hy vọng, không còn chút luyến tiếc nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận