Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân

Chương 2480: Lấy máu làm dầu

Nàng bỗng nhiên nhớ lại những chuyện đã từng xảy ra ở Đế Đình Thuỷ Đạo trong khoảng thời gian trước…
Ở bên trong một cấm địa tuyệt mật của Đế Đình Thuỷ Đạo bỗng nhiên có Quỷ Mị xuất hiện.
Quỷ Mị kia vô cùng đáng sợ, vừa xuất hiện thì đã bắt đi những động vật quý hiếm như Ngạc Long, Thiên Quy do Đế Đình Thuỷ Đạo chăn nuôi để ăn.
Trước kia cao thủ của Đế Đình Thuỷ Đạo đã muốn bắt hắn, nhưng hắn nói rằng mình đã từng nuôi Chân Long, Côn Bằng, hơn nữa còn đánh chết mấy trăm thiên tài của Đế Đình Thuỷ Đạo, một số trưởng lão cường đại còn bị đuổi giết đến mức thịt cũng không thừa lại.

Hiện tại nàng ta nghe thấy Lý Phàm nói như vậy, lại được tận mắt chứng kiến hồ nước kia…
Nàng ta lập tức nhớ tới Quỷ Mị kia…
“Thế nào cô nương, ngươi có đầu mối về người đồ đệ này của ta sao?”
Lý Phàm hỏi Thuỷ Thanh Linh.
Thuỷ Thanh Linh nghe vậy, trong lòng căng thẳng, hoàn toàn không dám nói dối, nói:
“Vãn bối… Có biết.”
Lý Phàm nghe vậy không khỏi gật đầu, như vậy thì tốt.
“Tốt, vậy còn phiền cô nương dẫn đường một chút.”
Trong lòng Thuỷ Thanh Linh do dự trong chớp mắt… Lẽ nào nàng ta vẫn còn phải quay trở về Đế Đình Thuỷ Đạo sao?”
Hôm nay đối với nàng ta mà nói… Đế Đình Thuỷ Đạo không khác gì là một chuyện đau lòng.
Thân làm thánh nữ của Đế Đình Thuỷ Đạo, thế nhưng nàng ta lại bị bán đứng, trở thành đồ bỏ đi, trong lòng cũng lạnh lẽo.
Nhưng cuối cùng nàng ta cũng hít sâu một hơi nói:
“Rõ, vãn bối nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
Nếu như không phải do mấy người Độc Cô Ngọc Thanh thì nàng ta đã chết từ lâu rồi, nàng ta không phải là người có ân không báo.
“Đúng rồi sư phụ.”
Lúc này Độc Cô Ngọc Thanh lên tiếng nói:
“Lần này chúng ta đi ra ngoài săn được không ít chim to, người ở trong thôn đã tập trung rồi, chuẩn bị mở tiệc.”
Lý Phàm lập tức vui vẻ, đã lâu rồi hình như chưa có mở tiệc.
“Tốt, ta đi xem một chút.”
Lúc này hắn ôm Tiểu Bạch, dẫn theo mấy người Độc Cô Ngọc Thanh, Cung Nhã cùng đi ra khỏi tiểu viện.
Thuỷ Thanh Linh cũng yên lặng đi cùng với bọn họ.

Mà giờ khắc này.
Bên ngoài sơn thôn nhỏ.
“Thật sự muốn quay trở về sao?”
Trong rừng núi, sắc mặt của Ngao Vô Song càng trở nên khó coi, hắn ta thực sự không muốn đi đến sơn thôn nhỏ tà môn đó đâu.
“Ít nói nhảm. Không đi thì chết.”
Hai tên hủ nô này cũng lạnh lùng lên tiếng.
Trong lòng của Ngao Vô Song tràn đầy tuyệt vọng, lần đầu tiên hắn ta cảm thấy tuyệt vọng như thế.
Dù sao trước kia mặc dù rất sợ sơn thôn nhỏ, thế nhưng những người buộc hắn ta đi đến sơn thôn nhỏ đều có địch ý với sơn thôn nhỏ, cho nên… Dẫn đường cũng vẫn còn có một chút hy vọng sống.
Thế nhưng hai tên hủ nô lần này lại có thể chung một đường cùng với sơn thôn nhỏ đó…
Đây không phải là xong đời rồi hay sao…
Cuối cùng ba người cũng nhìn thấy sơn thôn nhỏ ở phía trước.
“Sơn thôn nhỏ tà môn… Lão Ngao ta vẫn không thể nào chạy thoát khỏi ma trảo của ngươi hay sao…”
Ngao Vô Song cảm thán nhìn về phía trước.
Nhưng khi đi tới, hắn ta bỗng nhiên ngửi được một mùi vị thối rữa.
Hắn ta liếc mắt nhìn sang hai bên, chỉ thấy vải liệm được quấn ở trên người của hai tên hủ nô bỗng nhiên dần dần mục nát, mà ở trên người của bọn hắn có nước chảy xuống, thịt nát từ từ rơi ở trên mặt đất, sau đó hoà tan biến mất.
“Ồ… Tình huống này là như thế nào?”
Ngao Vô Song giật mình, lẽ nào lực lượng của sơn thôn nhỏ tà môn khắc chế hai tên hủ nô này hay sao?
Hai tên gia hoả này không phải chung một đường cùng với sơn thôn nhỏ.
Quan trọng là lúc này hai tên hủ nô đang nhìn chằm chằm vào sơn thôn nhỏ, dường như hồn nhiên không cảm giác được sự thay đổi của bản thân.
“Có hy vọng rồi.”
Ngao Vô Song tim đập rộn ràng, hắn ta lén lút đi theo, không kinh động đến hai tên hủ nô này.
Hắn ta đã chuẩn bị xong, chờ đến khi hai tên hủ nô này hoàn toàn biến mất, hắn ta sẽ xun xoe chạy trốn.
Đi một bước, đi một bước đến gần sơn thôn nhỏ.
Cuối cùng đã sắp đi tới cổng thôn rồi.
Càng đến gần cổng thôn hắn ta càng lo lắng, mà lúc này hai tên hủ nô ở bên cạnh đã gần như chỉ còn lại xương cốt màu đen lạnh lẽo.
Tại sao còn chưa hoà tan…
Ngao Vô Song cắn răng đi thêm một bước nữa về phía trước.
Bốp!
Âm thanh thanh thuý vang lên, cuối cùng xương cốt của hai tên hủ nô ở bên cạnh hắn ta đều hoàn toàn vỡ vụn…
Mà ở nguyên tại chỗ chỉ còn lại có hai luồng sương mù thuần tuý màu đen, sương mù màu đen này sâu thăm thẳm, thậm chí Ngao Vô Song cảm giác được còn thuần tuý hơn so với khí hắc ám mà hắn ta gặp phải trước đây khi mới tiến vào thế giới này.
Gần với khí hắc ám ở bên trong Đạo Cảnh Địa của hắn ta rồi.
Nhưng Ngao Vô Song không có suy nghĩ nhiều, nhân dịp hiện tại hủ nô đã chết hết, hắn ta xoay người bỏ chạy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận