Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân

Chương 2311: Một chữ trấn địa phủ 2

Giang Ly nghĩ như thế, hình như… Cũng đúng.
“Thừa dịp hiện tại, khống chế quyền bính Luân Hồi… Đám lão quỷ ở bên trong địa phủ sứt mẻ cùng với độc thủ ở sau lưng của sứ giả U Hư cũng nên mất quan sát rồi.”
Lúc này bọn họ điều chỉnh trận pháp.
Ngay lập tức, oán lực vong hồn cùng với đại ấn Luân Hồi cuốn theo tất cả xông về phía bọn họ.
“Mời tiền bối.”
Giang Ly nhìn về phía Tề Song Minh.
Tề Song Minh hít sâu một hơi, lão ta bước lên một bước.
Giờ khắc này, ở trên người của lão ta bỗng nhiên có một tầng nguyên khí màu vàng nhàn nhạt tản ra.
“Đây là…”
Tề Song Minh giật mình, đây chính là khí Luân Hồi trong truyền thuyết?
“Quả nhiên, hoặc nhiều hoặc ít, ta cũng đã lây dính một ít khí tức của khối ngọc kia rồi.”
Tề Song Minh nói nhỏ, sau đó lão ta giơ tay, đại ấn Luân Hồi lập tức rơi vào trong tay của lão ta.
Tay trái là đại ấn Luân Hồi.
Tay phải là oán lực vong hồn.
Oán lực vong hồn mở ra đại ấn Luân Hồi.
Giờ khắc này, ở phía sau Tề Song Minh dường như có một thế giới cổ xưa tàn phá hiện lên, đó là luyện ngục sâm nghiêm, là chỗ ở của những linh hồn hoang vu thê lương.
Chính là địa ngục sứt mẻ.
“Luân Chuyển, ngươi nắm được quyền bính Luân Hồi ở trong tay rồi sao? Mau trả tự cho do chúng ta.”
Lúc này ở bên trong địa phủ sứt mẻ bỗng nhiên có giọng nói của lão quỷ vang lên.
Ở bên trong đại ấn Luân Hồi ẩn chứa địa phủ sứt mẻ, đó là nơi sinh sống của đám lão quỷ chạy trốn ra khỏi Luân Hồi.
“Vòng Luân Hồi có thể khiến cho chúng ta vĩnh sinh bất tử, nhưng lại cũng khiến cho chúng ta khó có thể xuất hiện ở nhân thế… Hôm nay quyền bính Luân Hồi tái hiện, có thể đặc xá cho chúng ta được tự do rồi.”
“Tốt… Luân Hồi tái hiện, chúng ta lại có thể nhìn thấy ánh mặt trời.”
Hai mắt của từng con lão quỷ đều sáng lên, giọng nói tràn đầy kích động.
Tại sao đám lão quỷ chạy trốn ra khỏi Luân Hồi đều rất xem trọng quyền bính Luân Hồi?
Một nguyên nhât rất quan trọng đó chính là… Chỉ có khi quyền bính Luân Hồi tái hiện thì bọn hắn mới có khả năng tự do được.
Bọn hắn đã từng tiến vào Luân Hồi, thế nhưng lại bởi vì Luân Hồi đổ nát mà chạy trốn ra được, hồn thể có vòng Luân Hồi khiến cho bọn hắn có thể bất tử bất diệt, nhưng cũng khiến cho bọn hắn không thể xuất hiện ở hiện thế giống như những con quỷ bình thường khác.
Cùng lắm chỉ có thể sinh sống ở bên trong Đạo Cảnh Địa của tu giả, nếu như muốn chân chính xuất hiện thì cần phải bỏ ra một cái giá khổng lồ, tu vi hao tổn, tự chém một đao.
Cho nên hai con quỷ Quân Quắc, Chu Nghị được cung phụng ở bên trong Tĩnh Hải Tiên Xã của biển sương mù xám cũng chạy ra khỏi Luân Hồi, theo lý thuyết tồn tại vô số năm tháng, ngay cả Luân Hồi đều đã tiến vào, thực lực phải khủng bố đến mức khó có thể tưởng tượng nổi mới đúng, thế nhưng lại không gánh được một chỉ của vị mang điểm cuối của vạn đạo.
Cũng bởi vì sau khi tiến vào hiện thế, lực lượng của vòng luân hồi đang bảo vệ bọn hắn sẽ khiến cho bọn hắn bị suy yếu.
Mà hôm nay đã chưởng khống được quyền bính Luân Hồi… Có thể cởi ra ràng buộc của vòng Luân Hồi đối với bọn hắn, khiến cho bọn hắn hoàn toàn có thể tái hiện ở trong thiên địa một lần nữa.
Lúc này Tề Song Minh bị vây ở hiện thế đột nhiên biến mất, tiến vào bên trong địa phủ sứt mẻ.
“Không đúng… Ngươi không phải Luân Chuyển.”
“Cấm chủ Luân Chuyển ở đâu?’
“Xảy ra chuyện gì?”
Ở bên trong địa phủ sứt mẻ, một đám lão quỷ đều giật mình.
“Không đúng… Luân Hồi bị người khác đánh cắp, giết chết lão ta đi.”
“Nhân dịp lão còn vừa mới chưởng khống quyền bính Luân Hồi, còn có cơ hội.”
Trong lúc nhất thời, vô số con quỷ đánh về phía Tề Song Minh…
Nhưng vào giờ khắc này.
Một thế giới Luân Hồi khác xuất hiện, khói vàng cuồn cuộn, một cây cầu đá xuất hiện trực tiếp liên hợp cùng với địa phủ bị tàn phá này.
Đó là… Cầu Nại Hà!
Cùng với Luân Hồi đã từng bị Lý Phàm đốt giấy vàng đánh thức ở Dương Gian.
Cầu Nại Hà nối liền với địa phủ sứt mẻ này, bên trên cây cầu, Minh Chí cùng với Thiên Ám dẫn theo quỷ binh xuất hiện.
“Luân Hồi tái hiện, quét sạch địa phủ.”
Bọn họ thống lĩnh quỷ binh sát nhập vào bên trong địa phủ sứt mẻ này.
Đồng thời, Tề Song Minh khống chế đại ấn giơ lên trời cao, đại ấn phát ra uy áp cùng với ánh sáng kinh khủng chiếu xuống đám quỷ.
Lúc này đám quỷ đã từng chạy ra khỏi Luân Hồi đều bị lực lượng của quyền bính Luân Hồi áp chế đến mức khó có thể đấu tranh được.
Quỷ binh đánh tới, dùng lực lượng Luân Hồi để trấn áp được những đám lão quỷ này.
Mặc dù những lão quỷ này có thực lực cực kỳ khủng bố, thế nhưng bị đại ấn Luân Hồi áp chế, lại bị âm binh nhằm vào, trong lúc nhất thời đều luống cuống.
“Chúc Thiên đại nhân, mời ngài ra tay.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận