Nương Tử Cẩm Lý Vận
Nương Tử Cẩm Lý Vận - Chương 260: (3) (length: 11521)
"Ngươi đương nhiên không nên mở miệng. Đừng tưởng rằng ta không biết, trong lòng ngươi rốt cuộc nghĩ gì." Hung tợn nhìn Hứa đại tẩu, giọng điệu Hứa đại ca quả thực không được tốt, "Nguyên Bảo đã nói với ta rồi, Vương đại huynh đệ người ta căn bản không hề mắng nó. Ngược lại là ngươi, nhất định phải dây dưa không buông, gặp người liền cắn. Ta nói ngươi cũng không phải là một con chó dại, chẳng lẽ không thể tự mình yên tĩnh một chút?"
"Ngươi mắng ta là chó dại?" Hứa đại tẩu vốn là người rất sĩ diện. Lời nói liên tiếp của Hứa đại ca, nàng thật sự nghe lọt tai cũng chỉ có một câu này. Cũng bởi vì câu nói này, Hứa đại tẩu đỏ mắt, trong phút chốc không còn khí thế lúc nãy.
"Ta là bảo ngươi đừng có lại hung hăng gây sự." Thấy Hứa đại tẩu không nắm bắt được trọng điểm, Hứa đại ca khẽ thở dài một tiếng, cũng là bất đắc dĩ, "Ngươi nếu không muốn ở lại đế đô, ngày mai chúng ta liền lên đường rời đi, trở về Hứa gia thôn."
"Cha, không thể!" Hứa Đại Nha còn muốn thuyết phục Trình Cẩm Nguyệt giúp nàng lo liệu việc hôn nhân, nay chưa thành công, tự nhiên là không nỡ rời đi.
Hứa đại tẩu cũng không muốn rời đi. Cũng không phải bởi vì nàng muốn gả Hứa Đại Nha đến đế đô hoàng thành, mà là nàng muốn nắm lại quyền làm chủ việc hôn nhân của Tam Nha và Ngũ Nha.
Tam Nha thì thôi. Nàng chậm một bước, không có biện pháp sửa lại việc hôn nhân của Tam Nha. Đừng nói tứ phòng cùng Hứa nãi nãi sẽ không đáp ứng, chính là Hứa đại ca và cả Tam Nha chắc chắn cũng sẽ không đứng về phía nàng. Chẳng qua không sao cả, đây không phải vẫn còn việc hôn nhân của Ngũ Nha chưa quyết định sao!
Theo Hứa đại tẩu, Tả gia sở dĩ lại thân cận với Trình Cẩm Nguyệt như vậy, trừ vì quan hệ của Hứa Minh Tri ra, khẳng định còn có nguyên nhân nàng cùng Hứa đại ca chưa từng ra mặt trong việc hôn nhân của Tam Nha.
Bởi vậy, Hứa đại tẩu liền suy nghĩ, việc hôn nhân của Ngũ Nha không thể hồ đồ như vậy. Nếu không đến lúc đó nàng cần phải chữa trị quan hệ thông gia lại nhiều thêm một môn.
"Việc hôn nhân của Ngũ Nha không phải còn chưa quyết định sao? Đi thế nào?" Uất ức hơn nửa ngày, Hứa đại tẩu liền hỏi vậy.
"Không phải chính ngươi nói, việc hôn nhân của Ngũ Nha còn phải đợi thêm mấy năm?" Bĩu môi, Hứa đại ca cũng là thật sự không có kiên nhẫn với Hứa đại tẩu, "Nói tạm thời không định thân là ngươi, nói chưa quyết định việc hôn nhân cũng là ngươi, ngươi rốt cuộc là có ý gì? Không thể nói rõ ràng cho mọi người, đừng có sau lưng giở ám chiêu? Lại nói, chúng ta đến đế đô hoàng thành không phải là để tìm Đại Nha sao? Hiện tại Đại Nha đã tìm được, việc hôn nhân của nó với cháu trai bên ngoại của ngươi rốt cuộc còn có thể thành hay không, các ngươi liền không về Hứa gia thôn đi, trực tiếp nói rõ ràng với người nhà bên ngoại của ngươi?"
"Việc này đương nhiên phải nói rõ." Liên quan đến cháu trai của nhà mẹ đẻ, Hứa đại tẩu lập tức gật đầu, "Việc hôn nhân của Đại Nha cần phải giải quyết xong trước đã."
"Vậy ngươi tốt xấu gì cũng về nói với người nhà bên ngoại của ngươi một tiếng! Đại Nha cứ đột nhiên bỏ chạy như vậy, chúng ta vì danh tiếng của Đại Nha cũng không nhắn lại cho nhà bên ngoại của ngươi. Chỉ sợ cho đến nay, người nhà mẹ ngươi còn đang vui mừng chờ đem Đại Nha cưới vào cửa! Không chừng bọn họ đã chuẩn bị xong công việc kết hôn, trong nhà kẹo mừng a, thịt a các loại đồ vật cũng đều sắm sửa, vậy đến lúc ngươi trở về, biết ăn nói với bọn họ thế nào?" Lời này của Hứa đại ca cũng không phải nói chuyện giật gân. Hắn thật sự cảm thấy việc hôn nhân của Hứa Đại Nha không kéo dài được nữa, thành thân cũng được, từ hôn cũng xong, nhất định phải trực tiếp đi nói rõ, cũng cho người nhà mẹ đẻ của Hứa đại tẩu một câu trả lời mới được.
"Ừm, chuyện này có lý. Chúng ta phải mau trở về, cùng người nhà mẹ ta ngồi xuống nói chuyện cho rõ." Hứa đại tẩu đương nhiên hướng về phía người nhà mẹ đẻ của mình. Bị Hứa đại ca nói như vậy, nàng cũng phản ứng lại, sắc mặt theo đó liền trở nên âm trầm, còn mang theo vẻ u sầu.
Không nói đến chuyện khác, cháu trai bên ngoại của nàng thật lòng rất thích Đại Nha, cũng một lòng một dạ muốn cưới Đại Nha qua cửa. Bây giờ Đại Nha khóc nháo đòi không gả, nàng thật sự không biết trở về phải giải thích thế nào với người nhà mẹ nàng.
Cho nên nói, tốt nhất là đừng từ hôn, cứ theo quy củ để Đại Nha gả cho nhà mẹ nàng. Cứ như vậy, liền bớt đi được phiền phức nàng phải giải thích với người nhà mẹ đẻ, Đại Nha cũng có thể dưới mí mắt nàng mà sống an ổn vui vẻ, như thế thì có gì không tốt?
Nói cho cùng, Hứa Đại Nha vẫn là quá không biết đủ. Cháu trai nhà mẹ nàng có chỗ nào không tốt? Chẳng lẽ còn không xứng với Hứa Đại Nha? Đây cũng may Hứa Đại Nha là con gái ruột của nàng, Hứa đại tẩu mới không tức giận mà mắng to. Nếu không, Hứa Đại Nha sao có thể có những ngày tháng tốt đẹp, an tâm?
Hứa Đại Nha vốn không muốn xen miệng vào. Có thể vì liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của nàng, nàng rất lo lắng Hứa đại tẩu sẽ bỗng nhiên đổi giọng, lại lần nữa ép nàng gả cho đại biểu ca. Cho nên sau một khắc, Hứa Đại Nha liền thận trọng, lấy lòng mà cười nói với Hứa đại ca: "Cha, ta có thể không về Hứa gia thôn được không?"
"Đương nhiên không thể! Ngươi không trở về, ai cho đại biểu ca của ngươi một câu trả lời?" Không đợi Hứa đại ca mở miệng trả lời, Hứa đại tẩu đã không có tức giận, trợn mắt nhìn Hứa Đại Nha một cái, "Chính ngươi làm ra việc hôn nhân, lúc trước chính ngươi tự mình đồng ý. Hiện nay ngươi gan lớn, tim cao, không muốn gả, vậy cũng phải chính ngươi đi giải thích với đại biểu ca của ngươi. Không phải vậy, ngươi trông cậy vào ai giúp ngươi đi nói với đại biểu ca? Ta, hay là cha ngươi? Chúng ta cho dù có lòng, nói cũng không có tác dụng!"
"Mẹ là trưởng bối, nói khẳng định có tác dụng..." Hứa Đại Nha tuyệt đối tin tưởng, chỉ cần Hứa đại tẩu có lòng, nhất định có thể dễ như trở bàn tay giúp nàng từ hôn việc này.
Dù nói thế nào, đối phương cũng là người nhà mẹ đẻ của Hứa đại tẩu, chỉ cần Hứa đại tẩu tỏ ra cường thế, Hứa đại tẩu còn có thể sợ ai?
"Có tác dụng gì mà có tác dụng? Ta nếu thật sự lợi hại như vậy, còn có thể để ngươi lén lút trốn đến đế đô hoàng thành? Còn có thể bỏ mặc ngươi sống chết đòi từ hôn? Chính ngươi không biết xấu hổ, ta còn muốn mặt mũi!" Cũng chỉ có ngay lúc này, Hứa đại tẩu mới đặc biệt hối hận lúc trước không nên vì Hứa Đại Nha mà định ra việc hôn nhân với nhà mẹ đẻ. Không phải vậy, từ hôn thì cứ từ hôn, ghê gớm sau này cả đời không qua lại với nhau. Dù sao bây giờ ngưỡng cửa Hứa gia bọn họ cũng không phải tùy tiện người nào cũng có thể trèo lên, nàng hoàn toàn không cần thiết phải sợ bất kỳ kẻ nào ở Hứa gia thôn.
Có thể xấu chính là ở chỗ, nhà trai của mối hôn sự này là cháu ruột của nhà mẹ nàng. Nàng còn có thể đoạn tuyệt quan hệ thân thích với người nhà mẹ đẻ của mình, sau này không qua lại nữa sao? Chỉ là ngẫm lại, cũng đủ khiến Hứa đại tẩu cảm thấy nén giận.
Bị Hứa đại tẩu chỉ vào mũi mắng là không biết xấu hổ, Hứa Đại Nha quả thực khó chịu, ủy khuất cúi gằm đầu, không còn dám lên tiếng.
Hứa đại tẩu vẫn còn ngại chưa mắng đủ, nắm lấy cánh tay của Hứa Đại Nha, quở trách thêm một trận: "Ngươi nói ngươi rốt cuộc nghĩ thế nào? Đầu óc có phải úng nước không? Đại biểu ca của ngươi tốt như vậy, ngươi lại không muốn gả, vậy ngươi muốn gả cho người nào? Ngươi thật coi chính mình là thiên tiên chắc! Ai ai cũng tranh giành đem về nhà chắc? Ta bây giờ còn nói thẳng ra thế này, coi như ngươi ngày sau thật có thể vừa lòng đẹp ý từ hôn với đại biểu ca của ngươi, khẳng định cũng không tìm được người phu quân nào tốt hơn đại biểu ca của ngươi! Thật cho là mình là bánh trái thơm ngon, tất cả mọi người phải xoay quanh ngươi chắc?"
"Mẹ, ta chỉ là muốn theo Tam Nha và Ngũ Nha, học thêm chút thêu thùa để phòng thân..." Việc hôn nhân còn chưa thành công từ hôn, Hứa Đại Nha không dám hoàn toàn trở mặt với Hứa đại tẩu. Mắt thấy Hứa đại tẩu giận đến không nhẹ, nàng tùy ý tìm một cái cớ qua loa nói.
"Ta nhổ vào! Còn học thêu thùa phòng thân? Chỉ có ngươi? Không phải ta là mẹ ruột không nhìn trúng ngươi, tài thêu thùa của ngươi từ nhỏ đã không bằng Tam Nha và Ngũ Nha. Lại nói, Tam Nha và Ngũ Nha đều đi theo bên người Tứ thẩm của ngươi, đã học thêu thùa bao lâu? Còn chính ngươi, trễ bao nhiêu năm? Vào lúc này còn nhớ tới muốn học thêu, trước kia ngươi làm gì?" Trong ngày thường, Hứa đại tẩu thích Hứa Đại Nha con gái này bao nhiêu, bây giờ chính là chán ghét cùng căm hận việc Hứa Đại Nha không hành động này bấy nhiêu.
Đối với Hứa đại tẩu mà nói, Hứa Đại Nha đây rõ ràng chính là phản bội nàng, còn đem nàng đẩy lên đống lửa tức giận khó bình cho nhiều người để nướng. Mặc kệ là Hứa gia bên này, hay là nhà mẹ đẻ bên kia, chỉ cần hôn sự này không thành, nàng khẳng định sẽ là tội nhân hai bên đều không cảm ơn.
Chắc hẳn vậy, thái độ của Hứa đại tẩu đối với Hứa Đại Nha sẽ không tốt đẹp gì.
"Ta, trước kia ta không phải vẫn luôn đi theo bên người của mẹ, hỗ trợ cùng nhau chiếu cố Nguyên Bảo đó sao..." Hứa Đại Nha tất nhiên là rõ ràng, lửa giận của Hứa đại tẩu đối với nàng không dễ dàng gì mà dập tắt. Để phòng ngừa Hứa đại tẩu càng căm hận nàng, Hứa Đại Nha vội vàng mang ra Hứa Nguyên Bảo, lá bùa hộ mệnh này, mong đợi có thể hơi cắt giảm một chút tức giận của Hứa đại tẩu.
Hứa đại tẩu, lúc thích thì khẳng định là thật tâm thích, ai cũng không được phép nói chút nào không tốt. Nhưng nếu như nàng không thích, mặc kệ Hứa Đại Nha có vãn hồi thế nào, giải thích thế nào, hay bù đắp ra sao, Hứa đại tẩu cũng sẽ không để ở trong lòng.
Tỷ như thời khắc này, Hứa Đại Nha nhắc tới chuyện công lao nàng ta hỗ trợ chiếu cố Hứa Nguyên Bảo, Hứa đại tẩu trực tiếp mắng té tát: "Chẳng lẽ không có ngươi, ta còn không thể nuôi lớn Nguyên Bảo chắc? Ngươi đây là đang cùng ta tranh công? Hay là đang kháng nghị với ta? Ngươi có phải hay không cảm thấy, ngươi không thể đi theo bên tứ phòng mà trưởng thành, rất ủy khuất? Rất khó chịu? Cảm thấy đây đều là lỗi của ta, mẹ ruột của ngươi? Ta lúc đầu làm sao lại không đem ngươi đưa đến chỗ tứ phòng, để ngươi đi theo đám bọn họ cùng đến đế đô hoàng thành hưởng phúc?"
"Mẹ, ta không phải ý tứ đó..." Cho dù trong lòng Hứa Đại Nha đúng là nghĩ như vậy, cũng không dám nói ra trước mặt Hứa đại tẩu. Càng đừng nói Hứa đại tẩu đã đến biên giới bộc phát, nàng nếu còn dám mạnh miệng, chờ đợi nàng tuyệt đối sẽ là một trận đòn.
Nghĩ đến chỗ này, Hứa Đại Nha đành phải cúi đầu xuống, né tránh sang bên cạnh Hứa đại ca.
Thoáng nhìn Hứa Đại Nha với tư thế nhờ giúp đỡ, Hứa đại ca cũng cảm thấy thở dài một tiếng, không biết nên nói cái gì là tốt.
Nếu bản thân Hứa Đại Nha lúc trước chuyên tâm muốn theo tứ phòng, Hứa đại ca cũng sẽ không ngăn cản. Dù sao hắn thiếu Tứ đệ cùng Tứ đệ muội nhân tình đã đủ nhiều, không kém Hứa Đại Nha một cọc này. Ngày này qua ngày khác, thời điểm đó, Hứa Đại Nha là tự mình lựa chọn ở lại Hứa gia thôn. Hơn nữa khi đó, Hứa Đại Nha và Hứa đại tẩu, mẹ ruột của nó, quan hệ đừng nói là thân cận, nói là cùng một phe cũng không quá đáng.
Hứa đại ca thế nào cũng không nghĩ đến, quan hệ giữa Hứa Đại Nha và Hứa đại tẩu lại biến thành bộ dạng hôm nay như vậy. Mặc cho hắn suy nghĩ nát óc, cũng nghĩ không ra, rốt cuộc là chuyện gì đã thay đổi tình cảm mẹ con bền chắc không thể phá của Hứa đại tẩu và Hứa Đại Nha.
Chẳng lẽ là vì việc hôn nhân của Hứa Đại Nha? Có thể hôn sự này cũng đâu phải vừa mới quyết định gần hai ngày nay! Lúc trước khi quyết định hôn sự này, Hứa Đại Nha không phải rất nguyện ý, còn rất thích sao?
"Ngươi mắng ta là chó dại?" Hứa đại tẩu vốn là người rất sĩ diện. Lời nói liên tiếp của Hứa đại ca, nàng thật sự nghe lọt tai cũng chỉ có một câu này. Cũng bởi vì câu nói này, Hứa đại tẩu đỏ mắt, trong phút chốc không còn khí thế lúc nãy.
"Ta là bảo ngươi đừng có lại hung hăng gây sự." Thấy Hứa đại tẩu không nắm bắt được trọng điểm, Hứa đại ca khẽ thở dài một tiếng, cũng là bất đắc dĩ, "Ngươi nếu không muốn ở lại đế đô, ngày mai chúng ta liền lên đường rời đi, trở về Hứa gia thôn."
"Cha, không thể!" Hứa Đại Nha còn muốn thuyết phục Trình Cẩm Nguyệt giúp nàng lo liệu việc hôn nhân, nay chưa thành công, tự nhiên là không nỡ rời đi.
Hứa đại tẩu cũng không muốn rời đi. Cũng không phải bởi vì nàng muốn gả Hứa Đại Nha đến đế đô hoàng thành, mà là nàng muốn nắm lại quyền làm chủ việc hôn nhân của Tam Nha và Ngũ Nha.
Tam Nha thì thôi. Nàng chậm một bước, không có biện pháp sửa lại việc hôn nhân của Tam Nha. Đừng nói tứ phòng cùng Hứa nãi nãi sẽ không đáp ứng, chính là Hứa đại ca và cả Tam Nha chắc chắn cũng sẽ không đứng về phía nàng. Chẳng qua không sao cả, đây không phải vẫn còn việc hôn nhân của Ngũ Nha chưa quyết định sao!
Theo Hứa đại tẩu, Tả gia sở dĩ lại thân cận với Trình Cẩm Nguyệt như vậy, trừ vì quan hệ của Hứa Minh Tri ra, khẳng định còn có nguyên nhân nàng cùng Hứa đại ca chưa từng ra mặt trong việc hôn nhân của Tam Nha.
Bởi vậy, Hứa đại tẩu liền suy nghĩ, việc hôn nhân của Ngũ Nha không thể hồ đồ như vậy. Nếu không đến lúc đó nàng cần phải chữa trị quan hệ thông gia lại nhiều thêm một môn.
"Việc hôn nhân của Ngũ Nha không phải còn chưa quyết định sao? Đi thế nào?" Uất ức hơn nửa ngày, Hứa đại tẩu liền hỏi vậy.
"Không phải chính ngươi nói, việc hôn nhân của Ngũ Nha còn phải đợi thêm mấy năm?" Bĩu môi, Hứa đại ca cũng là thật sự không có kiên nhẫn với Hứa đại tẩu, "Nói tạm thời không định thân là ngươi, nói chưa quyết định việc hôn nhân cũng là ngươi, ngươi rốt cuộc là có ý gì? Không thể nói rõ ràng cho mọi người, đừng có sau lưng giở ám chiêu? Lại nói, chúng ta đến đế đô hoàng thành không phải là để tìm Đại Nha sao? Hiện tại Đại Nha đã tìm được, việc hôn nhân của nó với cháu trai bên ngoại của ngươi rốt cuộc còn có thể thành hay không, các ngươi liền không về Hứa gia thôn đi, trực tiếp nói rõ ràng với người nhà bên ngoại của ngươi?"
"Việc này đương nhiên phải nói rõ." Liên quan đến cháu trai của nhà mẹ đẻ, Hứa đại tẩu lập tức gật đầu, "Việc hôn nhân của Đại Nha cần phải giải quyết xong trước đã."
"Vậy ngươi tốt xấu gì cũng về nói với người nhà bên ngoại của ngươi một tiếng! Đại Nha cứ đột nhiên bỏ chạy như vậy, chúng ta vì danh tiếng của Đại Nha cũng không nhắn lại cho nhà bên ngoại của ngươi. Chỉ sợ cho đến nay, người nhà mẹ ngươi còn đang vui mừng chờ đem Đại Nha cưới vào cửa! Không chừng bọn họ đã chuẩn bị xong công việc kết hôn, trong nhà kẹo mừng a, thịt a các loại đồ vật cũng đều sắm sửa, vậy đến lúc ngươi trở về, biết ăn nói với bọn họ thế nào?" Lời này của Hứa đại ca cũng không phải nói chuyện giật gân. Hắn thật sự cảm thấy việc hôn nhân của Hứa Đại Nha không kéo dài được nữa, thành thân cũng được, từ hôn cũng xong, nhất định phải trực tiếp đi nói rõ, cũng cho người nhà mẹ đẻ của Hứa đại tẩu một câu trả lời mới được.
"Ừm, chuyện này có lý. Chúng ta phải mau trở về, cùng người nhà mẹ ta ngồi xuống nói chuyện cho rõ." Hứa đại tẩu đương nhiên hướng về phía người nhà mẹ đẻ của mình. Bị Hứa đại ca nói như vậy, nàng cũng phản ứng lại, sắc mặt theo đó liền trở nên âm trầm, còn mang theo vẻ u sầu.
Không nói đến chuyện khác, cháu trai bên ngoại của nàng thật lòng rất thích Đại Nha, cũng một lòng một dạ muốn cưới Đại Nha qua cửa. Bây giờ Đại Nha khóc nháo đòi không gả, nàng thật sự không biết trở về phải giải thích thế nào với người nhà mẹ nàng.
Cho nên nói, tốt nhất là đừng từ hôn, cứ theo quy củ để Đại Nha gả cho nhà mẹ nàng. Cứ như vậy, liền bớt đi được phiền phức nàng phải giải thích với người nhà mẹ đẻ, Đại Nha cũng có thể dưới mí mắt nàng mà sống an ổn vui vẻ, như thế thì có gì không tốt?
Nói cho cùng, Hứa Đại Nha vẫn là quá không biết đủ. Cháu trai nhà mẹ nàng có chỗ nào không tốt? Chẳng lẽ còn không xứng với Hứa Đại Nha? Đây cũng may Hứa Đại Nha là con gái ruột của nàng, Hứa đại tẩu mới không tức giận mà mắng to. Nếu không, Hứa Đại Nha sao có thể có những ngày tháng tốt đẹp, an tâm?
Hứa Đại Nha vốn không muốn xen miệng vào. Có thể vì liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của nàng, nàng rất lo lắng Hứa đại tẩu sẽ bỗng nhiên đổi giọng, lại lần nữa ép nàng gả cho đại biểu ca. Cho nên sau một khắc, Hứa Đại Nha liền thận trọng, lấy lòng mà cười nói với Hứa đại ca: "Cha, ta có thể không về Hứa gia thôn được không?"
"Đương nhiên không thể! Ngươi không trở về, ai cho đại biểu ca của ngươi một câu trả lời?" Không đợi Hứa đại ca mở miệng trả lời, Hứa đại tẩu đã không có tức giận, trợn mắt nhìn Hứa Đại Nha một cái, "Chính ngươi làm ra việc hôn nhân, lúc trước chính ngươi tự mình đồng ý. Hiện nay ngươi gan lớn, tim cao, không muốn gả, vậy cũng phải chính ngươi đi giải thích với đại biểu ca của ngươi. Không phải vậy, ngươi trông cậy vào ai giúp ngươi đi nói với đại biểu ca? Ta, hay là cha ngươi? Chúng ta cho dù có lòng, nói cũng không có tác dụng!"
"Mẹ là trưởng bối, nói khẳng định có tác dụng..." Hứa Đại Nha tuyệt đối tin tưởng, chỉ cần Hứa đại tẩu có lòng, nhất định có thể dễ như trở bàn tay giúp nàng từ hôn việc này.
Dù nói thế nào, đối phương cũng là người nhà mẹ đẻ của Hứa đại tẩu, chỉ cần Hứa đại tẩu tỏ ra cường thế, Hứa đại tẩu còn có thể sợ ai?
"Có tác dụng gì mà có tác dụng? Ta nếu thật sự lợi hại như vậy, còn có thể để ngươi lén lút trốn đến đế đô hoàng thành? Còn có thể bỏ mặc ngươi sống chết đòi từ hôn? Chính ngươi không biết xấu hổ, ta còn muốn mặt mũi!" Cũng chỉ có ngay lúc này, Hứa đại tẩu mới đặc biệt hối hận lúc trước không nên vì Hứa Đại Nha mà định ra việc hôn nhân với nhà mẹ đẻ. Không phải vậy, từ hôn thì cứ từ hôn, ghê gớm sau này cả đời không qua lại với nhau. Dù sao bây giờ ngưỡng cửa Hứa gia bọn họ cũng không phải tùy tiện người nào cũng có thể trèo lên, nàng hoàn toàn không cần thiết phải sợ bất kỳ kẻ nào ở Hứa gia thôn.
Có thể xấu chính là ở chỗ, nhà trai của mối hôn sự này là cháu ruột của nhà mẹ nàng. Nàng còn có thể đoạn tuyệt quan hệ thân thích với người nhà mẹ đẻ của mình, sau này không qua lại nữa sao? Chỉ là ngẫm lại, cũng đủ khiến Hứa đại tẩu cảm thấy nén giận.
Bị Hứa đại tẩu chỉ vào mũi mắng là không biết xấu hổ, Hứa Đại Nha quả thực khó chịu, ủy khuất cúi gằm đầu, không còn dám lên tiếng.
Hứa đại tẩu vẫn còn ngại chưa mắng đủ, nắm lấy cánh tay của Hứa Đại Nha, quở trách thêm một trận: "Ngươi nói ngươi rốt cuộc nghĩ thế nào? Đầu óc có phải úng nước không? Đại biểu ca của ngươi tốt như vậy, ngươi lại không muốn gả, vậy ngươi muốn gả cho người nào? Ngươi thật coi chính mình là thiên tiên chắc! Ai ai cũng tranh giành đem về nhà chắc? Ta bây giờ còn nói thẳng ra thế này, coi như ngươi ngày sau thật có thể vừa lòng đẹp ý từ hôn với đại biểu ca của ngươi, khẳng định cũng không tìm được người phu quân nào tốt hơn đại biểu ca của ngươi! Thật cho là mình là bánh trái thơm ngon, tất cả mọi người phải xoay quanh ngươi chắc?"
"Mẹ, ta chỉ là muốn theo Tam Nha và Ngũ Nha, học thêm chút thêu thùa để phòng thân..." Việc hôn nhân còn chưa thành công từ hôn, Hứa Đại Nha không dám hoàn toàn trở mặt với Hứa đại tẩu. Mắt thấy Hứa đại tẩu giận đến không nhẹ, nàng tùy ý tìm một cái cớ qua loa nói.
"Ta nhổ vào! Còn học thêu thùa phòng thân? Chỉ có ngươi? Không phải ta là mẹ ruột không nhìn trúng ngươi, tài thêu thùa của ngươi từ nhỏ đã không bằng Tam Nha và Ngũ Nha. Lại nói, Tam Nha và Ngũ Nha đều đi theo bên người Tứ thẩm của ngươi, đã học thêu thùa bao lâu? Còn chính ngươi, trễ bao nhiêu năm? Vào lúc này còn nhớ tới muốn học thêu, trước kia ngươi làm gì?" Trong ngày thường, Hứa đại tẩu thích Hứa Đại Nha con gái này bao nhiêu, bây giờ chính là chán ghét cùng căm hận việc Hứa Đại Nha không hành động này bấy nhiêu.
Đối với Hứa đại tẩu mà nói, Hứa Đại Nha đây rõ ràng chính là phản bội nàng, còn đem nàng đẩy lên đống lửa tức giận khó bình cho nhiều người để nướng. Mặc kệ là Hứa gia bên này, hay là nhà mẹ đẻ bên kia, chỉ cần hôn sự này không thành, nàng khẳng định sẽ là tội nhân hai bên đều không cảm ơn.
Chắc hẳn vậy, thái độ của Hứa đại tẩu đối với Hứa Đại Nha sẽ không tốt đẹp gì.
"Ta, trước kia ta không phải vẫn luôn đi theo bên người của mẹ, hỗ trợ cùng nhau chiếu cố Nguyên Bảo đó sao..." Hứa Đại Nha tất nhiên là rõ ràng, lửa giận của Hứa đại tẩu đối với nàng không dễ dàng gì mà dập tắt. Để phòng ngừa Hứa đại tẩu càng căm hận nàng, Hứa Đại Nha vội vàng mang ra Hứa Nguyên Bảo, lá bùa hộ mệnh này, mong đợi có thể hơi cắt giảm một chút tức giận của Hứa đại tẩu.
Hứa đại tẩu, lúc thích thì khẳng định là thật tâm thích, ai cũng không được phép nói chút nào không tốt. Nhưng nếu như nàng không thích, mặc kệ Hứa Đại Nha có vãn hồi thế nào, giải thích thế nào, hay bù đắp ra sao, Hứa đại tẩu cũng sẽ không để ở trong lòng.
Tỷ như thời khắc này, Hứa Đại Nha nhắc tới chuyện công lao nàng ta hỗ trợ chiếu cố Hứa Nguyên Bảo, Hứa đại tẩu trực tiếp mắng té tát: "Chẳng lẽ không có ngươi, ta còn không thể nuôi lớn Nguyên Bảo chắc? Ngươi đây là đang cùng ta tranh công? Hay là đang kháng nghị với ta? Ngươi có phải hay không cảm thấy, ngươi không thể đi theo bên tứ phòng mà trưởng thành, rất ủy khuất? Rất khó chịu? Cảm thấy đây đều là lỗi của ta, mẹ ruột của ngươi? Ta lúc đầu làm sao lại không đem ngươi đưa đến chỗ tứ phòng, để ngươi đi theo đám bọn họ cùng đến đế đô hoàng thành hưởng phúc?"
"Mẹ, ta không phải ý tứ đó..." Cho dù trong lòng Hứa Đại Nha đúng là nghĩ như vậy, cũng không dám nói ra trước mặt Hứa đại tẩu. Càng đừng nói Hứa đại tẩu đã đến biên giới bộc phát, nàng nếu còn dám mạnh miệng, chờ đợi nàng tuyệt đối sẽ là một trận đòn.
Nghĩ đến chỗ này, Hứa Đại Nha đành phải cúi đầu xuống, né tránh sang bên cạnh Hứa đại ca.
Thoáng nhìn Hứa Đại Nha với tư thế nhờ giúp đỡ, Hứa đại ca cũng cảm thấy thở dài một tiếng, không biết nên nói cái gì là tốt.
Nếu bản thân Hứa Đại Nha lúc trước chuyên tâm muốn theo tứ phòng, Hứa đại ca cũng sẽ không ngăn cản. Dù sao hắn thiếu Tứ đệ cùng Tứ đệ muội nhân tình đã đủ nhiều, không kém Hứa Đại Nha một cọc này. Ngày này qua ngày khác, thời điểm đó, Hứa Đại Nha là tự mình lựa chọn ở lại Hứa gia thôn. Hơn nữa khi đó, Hứa Đại Nha và Hứa đại tẩu, mẹ ruột của nó, quan hệ đừng nói là thân cận, nói là cùng một phe cũng không quá đáng.
Hứa đại ca thế nào cũng không nghĩ đến, quan hệ giữa Hứa Đại Nha và Hứa đại tẩu lại biến thành bộ dạng hôm nay như vậy. Mặc cho hắn suy nghĩ nát óc, cũng nghĩ không ra, rốt cuộc là chuyện gì đã thay đổi tình cảm mẹ con bền chắc không thể phá của Hứa đại tẩu và Hứa Đại Nha.
Chẳng lẽ là vì việc hôn nhân của Hứa Đại Nha? Có thể hôn sự này cũng đâu phải vừa mới quyết định gần hai ngày nay! Lúc trước khi quyết định hôn sự này, Hứa Đại Nha không phải rất nguyện ý, còn rất thích sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận