Nương Tử Cẩm Lý Vận

Nương Tử Cẩm Lý Vận - Chương 164: (3) (length: 11761)

Từ Hứa gia trở về, Vương Húc quyết định phải nói chuyện thật tốt với Triệu Cầm Nhi. Là loại nói chuyện mà hai bên ngồi xuống, đem tất cả mọi chuyện nói rõ ràng, công khai tất cả mọi ngôn từ.
"Phu quân, có phải chàng giận ta không?" Triệu Cầm Nhi không phải kẻ ngốc. Nàng đương nhiên là nhìn ra thái độ của Vương Húc, chính vì nhìn ra nên nàng mới càng thêm thận trọng, cảm thấy hoảng loạn không nói nên lời.
"Nàng chán ghét người nhà họ Hứa." Không phải câu hỏi mà là giọng khẳng định, Vương Húc nói thẳng.
Sắc mặt Triệu Cầm Nhi rõ ràng cứng đờ, nhưng nàng rất nhanh lấy lại tinh thần, khẽ lắc đầu: "Ta không chán ghét..."
"Triệu Cầm Nhi, chúng ta nói rõ ràng mọi chuyện, không cần thiết phải che giấu ở đây. Không thích chính là không thích, ta cũng không nhất định phải miễn cưỡng nàng thích người nhà họ Hứa, càng không có cưỡng ép bắt buộc nàng phải qua lại với người nhà họ Hứa. Ta có tự do kết giao của ta, nàng đại khái có thể không quan tâm đến việc này, đúng không?" Không cho Triệu Cầm Nhi có cơ hội nói hết câu, Vương Húc cũng lười nghe Triệu Cầm Nhi nói nhiều như vậy, thẳng thắn dứt khoát nói rõ thái độ của hắn.
Triệu Cầm Nhi há miệng rồi lại ngậm lại. Rất lâu sau, cuối cùng vẫn là cúi đầu, giữ im lặng.
Nói cách khác, đây cũng là thái độ chấp nhận của Triệu Cầm Nhi.
Cũng không suy nghĩ nhiều đến việc Triệu Cầm Nhi chấp nhận, hoặc là nói chính vì thấy Triệu Cầm Nhi im lặng, Vương Húc mới nguyện ý nói tiếp với nàng: "Nếu nàng không thích người nhà họ Hứa, sau này không cần phải giả vờ thiện lương và rộng lượng ở đây. Ta không yêu cầu nàng nhất định phải qua lại với người nhà họ Hứa, sau này nàng cũng không cần làm khó chính mình nữa."
"Ta..." Trong lời nói của Vương Húc không có quá nhiều giọng điệu chất vấn và trách cứ, có thể không hiểu sao Triệu Cầm Nhi nghe xong lại thay đổi sắc mặt liên tục, cảm thấy bất an thế nào cũng không yên tâm, khó tránh khỏi muốn nói thêm vài câu, "Thật ra thì ta cũng không bài xích việc qua lại với người nhà họ Hứa, thật đấy. Lão phu nhân là một trưởng bối rất từ ái, tẩu phu nhân cũng rất dễ gần, ta nguyện ý qua lại nhiều hơn với họ, hai bên chung sống với nhau cũng rất vui vẻ. Ta..."
Vương Húc không lên tiếng cắt ngang Triệu Cầm Nhi nữa, chỉ là mặt không đổi sắc nhìn Triệu Cầm Nhi diễn kịch trước mặt hắn, ánh mắt hoàn toàn lạnh lẽo.
Triệu Cầm Nhi mím môi, cuối cùng vẫn là không nói thêm lời, ngậm miệng lại.
Nếu như nàng muốn, thật ra thì nàng còn có thể nói ra nhiều lời lẽ hơn nữa để Vương Húc tin tưởng nàng. Có điều ánh mắt Vương Húc quá lạnh, giờ khắc này lại khiến Triệu Cầm Nhi thấy được bóng dáng của Hứa Minh Tri.
Không hề khoa trương, Triệu Cầm Nhi rất sợ Hứa Minh Tri. Mặc dù nàng và Hứa Minh Tri tiếp xúc không nhiều, Hứa Minh Tri thậm chí cũng không nhìn nàng mấy lần, nhưng Triệu Cầm Nhi không dám trêu chọc Hứa Minh Tri.
Thậm chí, Vương Húc chỉ hơi bày ra biểu cảm thường ngày của Hứa Minh Tri, Triệu Cầm Nhi liền bị dọa không nhẹ.
"Ta đã nói, không thích thì không cần miễn cưỡng chính mình. Ta không hiểu rõ lắm những cố kỵ và hiểu lầm trong lòng nàng, nhưng ta có thể đảm bảo với nàng, ta sẽ không vì nàng không qua lại với người nhà họ Hứa mà giận chó đánh mèo nàng, hay là trách mắng nàng. Cho nên, nàng hoàn toàn có thể thoải mái tự do ở nhà, không cần ra khỏi cửa, muốn sinh hoạt thế nào thì cứ sinh hoạt như vậy." Vương Húc tự nhận hắn nói những lời thật lòng, không xen lẫn chút giả dối nào.
Nhưng rất đáng tiếc, Triệu Cầm Nhi căn bản không có cách nào đạt được nhận thức chung thống nhất với Vương Húc.
Điều này cũng là do hoàn cảnh sống từ nhỏ đến lớn của Triệu Cầm Nhi và Vương Húc khác biệt. Giống như Vương Húc, thuần túy là một lòng một dạ học hành, người nhà đối với hắn kỳ vọng lớn nhất chính là thi đậu tú tài, hoàn cảnh bên cạnh hắn không nghi ngờ gì là rất thuần túy chân thật.
Ngược lại, Triệu Cầm Nhi lại không giống. Hậu trạch của gia đình giàu có xưa nay không thiếu thủ đoạn và tính kế, Triệu Cầm Nhi từ nhỏ đã được dạy dỗ làm sao quản gia, thủ đoạn của nàng cũng là từng bộ từng bộ.
So sánh ra, Triệu Cầm Nhi đối với lời của Vương Húc nghe qua không cảm thấy chân thật.
Theo Triệu Cầm Nhi, Vương Húc ngoài miệng nói dễ nghe, kì thực đều là nói ngược lại. Nếu nàng thật sự làm theo lời Vương Húc, không nghi ngờ gì là hoàn toàn đẩy Vương Húc ra xa khỏi nàng.
Cho nên, dù cho Vương Húc thời khắc này nói có thản nhiên đến đâu, Triệu Cầm Nhi cũng không có cách nào thật sự tán đồng Vương Húc. Nàng có lý giải của riêng mình, cũng có kiên trì của riêng mình, tuyệt đối sẽ không tùy tiện dao động.
Nói cho cùng, Vương Húc và Triệu Cầm Nhi không phải là người cùng một đường. Cũng chính vì vậy mới dẫn đến, mặc cho Vương Húc nói thế nào, Triệu Cầm Nhi chính là không có cách nào thật sự hiểu được Vương Húc.
"Thái độ của ta đã nói rõ với nàng, hi vọng sau này nàng đừng khiến ta thất vọng nữa." Những lời nên nói đều đã nói xong, Vương Húc cũng không muốn Triệu Cầm Nhi lập tức trả lời hắn. Nghĩ đến việc cho Triệu Cầm Nhi thêm chút thời gian suy nghĩ và tiếp nhận, hắn đứng dậy rời đi, chuẩn bị để lại không gian cho riêng Triệu Cầm Nhi.
Triệu Cầm Nhi hơi biến sắc, không tự chủ được liền đứng dậy.
Vương Húc đây là đang cảnh cáo cuối cùng cho nàng? Cảnh cáo sau này nàng không được phép lộ ra vẻ mặt không thích đối với người nhà họ Hứa?
Cũng đúng. Nàng xác thực nên che giấu kỹ tâm tình của mình, không nên đơn giản như vậy để người khác nhìn ra nàng thật ra thì không muốn qua lại và lui tới với người nhà họ Hứa. Nếu không, nàng rất dễ làm Vương Húc gặp thêm phiền toái.
Nghĩ đến thân phận Trạng nguyên bây giờ của Hứa Minh Tri, Triệu Cầm Nhi mím môi, cảm thấy lại có nhận định mới.
Vương Húc cũng không biết Triệu Cầm Nhi chẳng những không chân chính nghe hiểu lời cảnh cáo của hắn, ngược lại lại có suy nghĩ khác. Nếu như hắn biết, chỉ sợ ngay tại chỗ liền hoàn toàn trở mặt với Triệu Cầm Nhi.
Hoàn toàn không biết bởi vì quan hệ của người nhà họ Hứa, giữa Vương Húc và Triệu Cầm Nhi nảy sinh không ít xung đột, Hứa gia bên này hết thảy đều rất gió êm sóng lặng.
Hai ngày sau, Hứa Minh Tri mang theo Phúc Bảo và Lộc Bảo, được chưởng quỹ của Thiên Ngân Các đến đón đi bằng xe ngựa.
Vốn dĩ Trình Cẩm Nguyệt cũng nằm trong danh sách những người được mời, nhưng vì bây giờ Trình Cẩm Nguyệt đang mang thai, Hứa nãi nãi không cho phép ngồi xe ngựa, nên đành ở lại.
Cuối cùng người được Thiên Ngân Các mời đi cũng chỉ có ba cha con Hứa Minh Tri.
Tần Vương phủ, Tần vương gia đã đợi lâu.
"Hứa Trạng nguyên, bản vương đối với ngươi nghe tiếng đã lâu, hôm nay rốt cuộc đã gặp mặt." Thấy Hứa Minh Tri ba cha con đi vào, Tần vương gia đứng dậy, "Hai đứa chính là Phúc Bảo và Lộc Bảo?"
"Học sinh bái kiến vương gia." Tần vương gia, hoàng thúc của đương kim thánh thượng, Hứa Minh Tri tự nhiên là biết được.
"Cho vương gia thỉnh an." Phúc Bảo và Lộc Bảo quy củ quỳ trên mặt đất, dập đầu ba cái với Tần vương gia.
"A... hai vị tiểu công tử này thật là hữu lễ. Không hổ là Hứa Trạng nguyên, trong nhà giáo dưỡng quả thực không tệ." Tần vương gia nói rồi liền vươn tay, đỡ Phúc Bảo và Lộc Bảo đứng lên, "Nhanh, tất cả đứng dậy."
Phúc Bảo và Lộc Bảo cũng không cự tuyệt tay của Tần vương gia đưa tới, theo lực của Tần vương gia đứng dậy.
"Đi, ta dẫn các con đi ăn những món ngon." Một tay dắt Phúc Bảo, một tay dắt Lộc Bảo, Tần vương gia đi trước nhất.
Hứa Minh Tri bị xem nhẹ không nghi ngờ gì liền rơi ở phía sau.
Vẻ mặt Hứa Minh Tri không thay đổi, theo Tần vương gia cùng đi vào phòng yến hội của Tần Vương phủ.
Trong phòng yến hội, không đơn giản chỉ có Tần vương gia cùng Phúc Bảo, Lộc Bảo, Hứa Minh Tri vừa mới đến gần liền thoáng nhìn thấy bên trong còn có một người nữa.
"Đây chính là hai đứa Bảo nhi kia?" Một tay nhéo nhéo khuôn mặt của Phúc Bảo và Lộc Bảo, người này trên mặt mang theo nụ cười, trong mắt lóe lên một ít thú vị.
"Vi thần từng gặp..." Xác định thật sự là đương kim thánh thượng, Hứa Minh Tri lập tức muốn quỳ xuống hành lễ.
"Miễn đi." Thánh thượng vung tay, hứng thú hiển nhiên không đặt trên người Hứa Minh Tri. Vừa vặn ngược lại, ánh mắt hắn từ đầu đến cuối đều đặt trên người Phúc Bảo và Lộc Bảo, "Này, trên bàn có nhiều đồ ăn ngon như vậy, có món nào hai đứa Bảo nhi các con thích không?"
Phúc Bảo và Lộc Bảo đều là những đứa trẻ lanh lợi. Xem xét phản ứng của cha mình liền biết, vị Đại lão gia trước mắt này cũng là quý nhân.
Nháy mắt mấy cái, Phúc Bảo và Lộc Bảo liền đồng loạt xoay người, nhìn về phía Hứa Minh Tri.
Hứa Minh Tri không mở miệng, chỉ hơi gật đầu, trong mắt đều là trấn an đối với Phúc Bảo và Lộc Bảo.
Phúc Bảo và Lộc Bảo lập tức an tâm. Quay đầu, nghiêm túc nhìn thánh thượng, sau đó liền nhón chân lên, bắt đầu nhìn lên trên bàn.
Thánh thượng vẫn không mở miệng, sắc mặt mang theo nụ cười nhìn Phúc Bảo và Lộc Bảo. Đầu tiên là hỏi ý kiến Hứa Minh Tri, sau đó mới bắt đầu tìm xem trên bàn có món nào bọn chúng thích ăn không, chỉ cảm thấy hai đứa Bảo nhi giống như hắn tưởng tượng, rất là đáng yêu.
Thánh thượng lập tức không nói hai lời, tự mình động thủ bế Phúc Bảo và Lộc Bảo lên. Cũng không đặt hai đứa bé lên ghế bên cạnh, mà trực tiếp đặt trên đùi của mình.
"Có tìm được món nào thích ăn không?" Đối mặt với Phúc Bảo và Lộc Bảo, thánh thượng cực kỳ kiên nhẫn, hạ giọng mềm mại hỏi.
Cũng không biết người đang ôm bọn chúng lúc này chính là đương kim thánh thượng, Phúc Bảo và Lộc Bảo cẩn thận chỉ món mà bọn chúng muốn ăn cho thánh thượng xem.
Thánh thượng không để người khác động thủ, thấy Phúc Bảo và Lộc Bảo chỉ món mình thích, trực tiếp tự tay bưng đến.
Phúc Bảo là một chiếc bánh bao ngọt đúng nghĩa. Đụng phải món mình thích, đầu tiên hắn múc một muỗng, nhưng không đút vào trong miệng mình, ngược lại trước đưa đến bên miệng thánh thượng.
Thánh thượng ngày thường đồ ăn thức uống đều có người chuyên thử độc. Hôm nay lại phá vỡ quy củ này, ăn đồ ăn mà Phúc Bảo đút cho.
Tần vương gia và Hứa Minh Tri bên cạnh vốn chuẩn bị lên tiếng ngăn cản, đều bị thánh thượng dùng ánh mắt ngăn lại.
Cùng lúc đó, thánh thượng còn chủ động tìm Lộc Bảo đòi đồ ăn.
Lộc Bảo tuyệt đối không phải đứa bé hẹp hòi. Thấy Phúc Bảo đã cho thánh thượng ăn, hắn tự nhiên cũng theo đó mà cho thánh thượng ăn.
Cứ như vậy, thánh thượng bên trái ăn một miếng Phúc Bảo cho, bên phải ăn một miếng Lộc Bảo cho, quả thực ăn rất vui vẻ.
Hứa Minh Tri đã chắc chắn, lão bản thật sự đứng sau Thiên Ngân Các chính là thánh thượng.
Ý thức được điểm này, Hứa Minh Tri quay đầu nhìn về phía Tần vương gia.
Tần vương gia nhún nhún vai, tỏ vẻ vô tội.
Thật ra nếu nói đến, Tần vương gia mới là lão bản của Thiên Ngân Các. Thánh thượng là về sau mới tham gia vào, cũng chưa từng hỏi đến bất kỳ việc làm ăn nào của Thiên Ngân Các.
Chẳng qua, cũng trách Tần vương gia thích khoe khoang. Từ chỗ chưởng quỹ chi nhánh của Thiên Ngân Các ở Dự Châu Phủ lấy được bản vẽ mà Trình Cẩm Nguyệt vẽ, Tần vương gia thấy thế nào cũng đều thích. Sau khi liên tiếp kiếm lời từ mấy tờ bản vẽ, đúng lúc gặp thánh thượng cải trang xuất cung, Tần vương gia liền đưa bản vẽ cho thánh thượng xem.
Không ngờ, thánh thượng cũng cảm thấy những bản vẽ này rất không tệ. Lại bởi vì biết Trình Cẩm Nguyệt là phu nhân của Hứa Minh Tri, thánh thượng đã để mắt đến hai vợ chồng này...
Bạn cần đăng nhập để bình luận