Chạy Nạn Trên Đường Nữ Nhân Là Vướng Víu? Đều Cho Ta

Chương 52: Lục công tử chuyên môn ưa thích người khác nàng dâu

**Chương 52: Lục công tử chuyên thích người khác nàng dâu**
"Liễu Như Yên, thanh trường đao này cho ngươi, sau này dùng để phòng thân." Hệ thống vừa mới thăng cấp, cho nên hôm nay vừa mới dùng qua cơ hội trả về đã được làm mới.
Mà Lục Duy, sở dĩ lựa chọn thanh trường đao này, là bởi vì, thứ này là trừ bạc cùng lương thực, đồng tiền mạnh cứng rắn nhất.
Mấu chốt là nó không chịu hạn chế tài nguyên tu hành, bán cũng đáng tiền, thậm chí so với lương thực còn đáng tiền hơn.
Một thanh trường đao phổ thông như vậy, ít nhất phải mười mấy lượng bạc, lựa chọn nó tuyệt đối không thiệt.
"Hệ thống, loại bỏ hạn chế trả về của cây trường đao này."
"Kí chủ xác định loại bỏ hạn chế trả về của trường đao?"
"Xác định."
"Keng, loại bỏ thành công, về sau trường đao trả về sẽ không còn chịu hạn chế một người một lần."
"Keng, kí chủ tặng trả về mục tiêu Liễu Như Yên một thanh trường đao phổ thông, trả về một thanh bảo đao chém sắt như chém bùn."
Liễu Như Yên bưng cháo, nhìn xem thanh trường đao trước mặt, cười nói: "Cảm ơn thiếu gia, bất quá, ta thấy thiếu gia đưa vũ khí cho ta thì sẽ không có vũ khí, vậy ta lại đem nó trả lại cho thiếu gia vậy."
Lục Duy hài lòng gật đầu, vẫn là thiếu phụ hiểu chuyện, vỗ...
"Không cần, cái này cho ngươi."
Liễu Như Yên mặc dù kinh ngạc vì hôm nay Lục Duy không đòi lại đồ vật đã đưa ra, bất quá nàng cũng không nghĩ nhiều.
Trước mắt, nàng đã nắm được tính cách Lục Duy, vô luận hắn nói cái gì, chỉ cần nghe lời hắn thì sẽ không bị bạc đãi.
Ngược lại, nếu không nghe lời, cho dù là vì tốt cho hắn cũng không được.
Ăn xong điểm tâm, đội ngũ tiếp tục xuất phát.
Lục Duy nhân cơ hội này đem ba trảm đao tăng lên tới thuần thục, như vậy lại lấy được 5 điểm thuộc tính tự do.
Bất quá, Lục Duy nhìn xem hệ thống suy nghĩ một hồi lâu, cảm giác 7 điểm thuộc tính còn lại, thêm vào đâu cũng không có tác dụng quá lớn.
Căn cốt ngộ tính thêm ít thì không hiệu quả, khí huyết thể chất đều 200, mấy điểm này càng không có tác dụng gì, còn không bằng giữ lại, để dành khi khẩn cấp.
Đến giữa trưa, Lục Duy hôm nay không vội tu luyện, dự định đi chợ dạo chơi.
Hiện tại lương thực đã đủ, hắn dự định mua thêm mấy người về.
Trước kia hắn cũng muốn mua, nhưng lương thực không đủ, không nuôi sống được nhiều người, cũng chỉ có thể chờ đợi.
Hiện tại lương thực đầy đủ, Lục Duy dự định mua mấy người trở về, sau này hệ thống thăng cấp, cũng không đến mức phải đi tìm người khóa lại.
Hơn nữa, hiện tại giá cả tiện nghi, đừng nói dùng tiền, cho dù chỉ cần cho ăn no, cũng có một đống người nguyện ý đi theo ngươi.
Lục Duy bây giờ ở trong trại dân tị nạn, lớn nhỏ cũng coi là một nhân vật có tiếng, vừa đến chợ, lập tức một đống người đuổi tới chào hỏi.
"Lục thiếu gia, ngài đã tới? Mau đến xem nàng dâu của ta, ngực lớn mông tròn, tuyệt đối mắn đẻ."
"Lục thiếu gia, ngài đừng nghe hắn, vợ hắn hoa tàn ít bướm, không có gì đẹp mắt, ngài nhìn nàng dâu của ta, vừa đen vừa khỏe mạnh, làm việc là một tay hảo thủ.
Ngài mua vợ ta, ta còn đem con gái miễn phí tặng ngài."
"Lục thiếu gia đừng nghe bọn họ, đến Xuân Tuyết Lâu của chúng ta xem, các cô nương ở đây càng phong tình vạn chủng."
"Chết tú bà cút sang một bên, ngươi biết cái rắm, Lục thiếu gia hắn chỉ thích người khác nàng dâu, không thích cô nương."
"Đúng vậy, đúng vậy, Lục thiếu gia, ngài xem vợ ta, rất trắng, rất non, ngài không tin thì sờ thử xem, sờ thử không cần tiền."
Lục Duy: ...
Mẹ nó? Tên vương bát đản nào tạo tin đồn nhảm vậy? Ta lúc nào chuyên thích người khác nàng dâu?
Cái này là phỉ báng, hắn phỉ báng ta à!
"Vợ ngươi muốn bao nhiêu?" Lục Duy nhìn về phía người phụ nữ vừa trắng vừa mềm kia.
Hắn thề, hắn tuyệt đối không phải thích người khác nàng dâu, hắn chỉ là thích người vừa trắng vừa mềm mà thôi.
Hán tử kia vẻ mặt vui mừng, vội vàng nói: "5 cân, 5 cân lương thực là được."
Lục Duy gật gật đầu, giá cả cũng không tính là đắt, tiểu phụ nhân này dáng dấp cũng coi là được.
Chỉ bất quá, bội số trả về có chút thấp, cho điểm chỉ có hơn 50, cho dù độ thiện cảm tăng lên, cũng bất quá là hơn 60, 5 lần bội số trả về, tiềm lực có hạn.
Trước mắt tạm thời để đó đã.
Thế là Lục Duy gật gật đầu: "Ừ, ta xem thêm một chút." Nói xong, đánh xe ngựa đi về phía trước.
Trong chợ rất đông người, Lục Duy cũng không vội vàng ra tay, để tránh bị người khác coi là kẻ vung tiền như rác.
Hơn nữa, coi như hiện tại không mua được người thích hợp, sau này vào thành, có thể mua.
Đội ngũ của bọn hắn, chẳng qua chỉ là một trong số mấy trăm, hơn ngàn đội ngũ chạy nạn mà thôi.
Đến cuối cùng, tất cả mọi người sẽ hội tụ đến Vân Châu, có thể tưởng tượng được, đến lúc đó sẽ có bao nhiêu người.
Nhưng mà, Lục Duy vừa đi không bao xa, sau lưng liền truyền đến một tiếng gọi: "Lục thiếu gia, Lục thiếu gia, ngài chờ một chút..."
Lục Duy quay đầu, phát hiện là tú bà của Xuân Tuyết Lâu, lập tức nhướng mày.
Nói thật, trong lòng hắn thà rằng mua người đàng hoàng, cũng không muốn đụng vào những nữ nhân kia, ít nhiều có chút bệnh thích sạch sẽ, Bất quá hắn không tiện nói những lời này, dễ dàng bị mắng.
Mụ tú bà chạy đến trước mặt Lục Duy, mặt mũi tràn đầy nịnh nọt tươi cười: "Lục thiếu gia, ta biết ngài chướng mắt những dong chi tục phấn kia.
Nhưng ta cam đoan với ngài, ta có một người, tuyệt đối có thể lọt vào mắt ngài, hơn nữa khẳng định là một đại cô nương sạch sẽ trong trắng."
Nghe mụ tú bà nói như vậy, Lục Duy giật mình, người tú bà này làm gì, không cần nói cũng biết, trong tay nàng có nữ nhân như vậy cũng không kỳ quái.
"A? Vậy ngươi dẫn tới đây cho ta xem thử."
"Lục thiếu gia, không giấu gì ngài, cô nương kia dáng dấp quá đẹp, thực sự không thích hợp lộ diện trước mặt mọi người.
Bây giờ thế đạo này, ngài cũng biết, không yên ổn? Chúng ta cánh tay nhỏ bắp chân, cũng không dám đem đồ tốt lộ ra, để tránh dẫn tới dòm ngó.
Vẫn phải làm phiền ngài, đích thân đến xem, ngài yên tâm, cam đoan không để ngài thất vọng."
"Vậy thì đi xem một chút." Lục Duy cũng tò mò, nữ nhân được mụ tú bà khen ngợi hết lời này rốt cuộc có dung mạo thế nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận