Xuyên Việt Giả Group Chat: Ta, Khoa Huyễn Thiên Đình Chi Chủ!

Chương 170, Sở Hà trong lòng kế hoạch, chư thiên tối cường đại nói hệ thống!

Chương 170, Kế hoạch trong lòng Sở Hà, hệ thống mạnh nhất chư thiên! "Bất quá, thật không biết nên nói ngươi thông minh, hay là nên nói ngươi quá ngu xuẩn, tầm nhìn hạn hẹp." "Tuy là biến thành một cái thiên đạo của nửa bước Đại Thiên Thế Giới, có thể làm cho ngươi trong thời gian ngắn, sở hữu lực lượng vô cùng cường đại." "Dựa vào một thân thực lực như thế, có thể cho ngươi ở trong group chat xuyên việt giả có được ưu thế rất lớn." "Nhưng lại cũng trói buộc ngươi." "Khiến ngươi không thể rời khỏi thế giới vô tận thứ nguyên." "Hơn nữa, nếu ở bên ngoài thế giới vô tận thứ nguyên, trong Vô Tận Hư Không có địch nhân đến tiến công, cũng không thể điều động lực lượng bên trong thế giới ra đối phó." "Bởi vì cho dù thiên đạo của thế giới Chương Kính thứ 571 có cường đại đến đâu, lực lượng của nó cũng là dựa vào thế giới, không có thế giới thì nó chẳng là gì." "Chỉ khi nào đẳng cấp thế giới vượt lên trên cấp bậc Đại Thiên Thế Giới, thiên đạo bên trong thế giới mới có thể thông qua cổ lực lượng khổng lồ này mà quấy nhiễu được vô tận thời không bên ngoài." "Thiên đạo trong thế giới chưa đạt tới cấp bậc Đại Thiên Thế Giới thì chỉ có thể tác oai tác quái trong phạm vi thế giới của mình, nhiều nhất chỉ có thể quấy nhiễu một chút ít Vô Tận Hư Không xung quanh mà thôi." Nói đến đây, nụ cười trên mặt Sở Hà càng ngày càng đậm. Hắn thật sự không ngờ tới. Số bốn Trâu Dũng này lại có thể ngu xuẩn như vậy. Suýt chút nữa đã không làm hắn cười chết. Có lẽ đối phương, lúc trở thành thiên đạo thế giới căn bản không hề nghĩ tới trong group chat còn có một mình hắn, còn có một mình hắn có thể tùy tiện xuyên qua thế giới của bọn họ. Nếu không, theo logic bình thường mà nói, không có bất kỳ thành viên nhóm chat xuyên việt giả nào có thể tiến vào thế giới của hắn mà không có sự đồng ý của mình. Bản thể của số bốn Trâu Dũng hoàn toàn có thể thành tựu Đại Thiên Thế Giới trong khoảng thời gian này. Đến lúc đó, tự nhiên không có nỗi lo trong nhà. Đáng tiếc là... ... ... ... "Nếu như, ngươi đem cơ hội tốt như vậy đưa đến trước mặt ta." "Nếu ta không nhân cơ hội này giết chết ngươi, có phải không phụ lòng dụng tâm lương khổ của ngươi?" "Yên tâm, sau khi giải quyết ngươi xong, ta sẽ hoàn mỹ tiếp nhận thế giới vô hạn thứ nguyên của ngươi." "Để cho ngươi an tâm nghênh đón cái chết đến." Sau khi biết bản thể của số bốn Trâu Dũng là một thiên đạo thế giới, Sở Hà nhất thời bắt đầu phác thảo kế hoạch trong lòng. Phác thảo ra một kế hoạch hoàn mỹ để giải quyết đối phương. Phải bảo đảm tính mạng của mình được an toàn trong tình huống có thể giải quyết hoàn mỹ đối phương, đây mới là một kế hoạch hoàn hảo. Vì đã có hiểu biết cơ bản về bản thể của số bốn Trâu Dũng, Sở Hà rất nhanh đã có ý tưởng trong đầu. Nếu đối phương chỉ có thể hoạt động trong giới hạn thế giới của mình, không thể gây nhiễu loạn quá lớn đến bên ngoài Vô Tận Hư Không. Vậy thì Sở Hà sẽ hết lần này đến lần khác ở giữa Vô Tận Hư Không, tiến hành đả kích chuẩn xác đối với số bốn Trâu Dũng. Thử tưởng tượng xem. Sở Hà ở bên ngoài thế giới vô hạn thứ nguyên, trong Vô Tận Hư Không, dùng đạo cụ thần kỳ của mình. Không ngừng phát động công kích vào thế giới vô tận thứ nguyên. Đối mặt với công kích này. Ban đầu số bốn Trâu Dũng bản thể chắc chắn có thể ngăn cản, nhưng lâu dài thì không chắc. Hắn căn bản không thể phản kháng, chỉ có thể bị động phòng ngự không ngừng. Bởi vì hắn vốn là một thế giới, chỉ cần thế giới dưới chân không di chuyển, thì hắn không thể di chuyển. Trừ khi hệ thống thiên đạo mạnh nhất chư thiên của hắn xuất thủ. Nếu không thì không có khả năng. Đặt ra một mục tiêu nhỏ, chống đỡ chừng một ngày đi! ! ! Đó là do nể tình đối phương là một nửa bước Đại Thiên Thế Giới nên Sở Hà mới cho nhiều thời gian thế. Chứ đổi lại người khác, Sở Hà cùng lắm cho một tiếng đồng hồ... ... ... ... Một lát sau, Sở Hà vẫn tiếp tục nghiên cứu một phân thân của số bốn Trâu Dũng, triệt để vắt kiệt hết mọi giá trị của đối phương, tuyệt không lãng phí át chủ bài. Nhìn phân thân của số bốn Trâu Dũng trước mắt, đã bị mình làm cho thần chí không rõ, không còn bất kỳ giá trị nào. Sở Hà thu đối phương vào trong Vô Hạn Không Gian. Đừng hỏi hắn tại sao không lập tức giết chết đối phương, dù sao đã không còn giá trị. Phóng vào Vô Hạn Không Gian, bên trong còn chiếm chỗ. Nếu thật sự muốn hỏi. Vậy thì bây giờ làm đối phương bị tiêu diệt, có hơi quá mức đánh rắn động cỏ, phân thân vừa chết, dù ngăn cách bởi Vô Tận Hư Không, số bốn Trâu Dũng bản thể ở phía bên kia chắc chắn sẽ biết ngay. Đến lúc đó đối phương sẽ như thế nào. Sở Hà không biết, hắn cũng lười đoán. Hắn chỉ biết rằng bây giờ giết phân thân của số bốn Trâu Dũng không có bất kỳ chỗ tốt nào. Như vậy là đủ rồi. "Hô! ! !" Hít một hơi đơn giản sau đó, Sở Hà mở hệ thống Hoàng Đế tối cường chư thiên vạn giới. Chuẩn bị đi xem số 45 Vương Vĩnh Bình và số 165 Long Thành đang chiến đấu tại một khoảng thời không khác. Xem thử hai người họ chiến nhau kết cục ra sao. Cũng đã một tháng trôi qua. Với trình độ biến thái của hai người kia, ít nhiều cũng xuất hiện một chút chuyển biến chứ. Sở Hà chuẩn bị đi qua xem có nhặt được món hời nào không. Trực tiếp một chiêu song sát luôn. Nếu nhặt không được món hời nào. Sở Hà sẽ chuẩn bị đi giết chết bản thể của số 4 Trâu Dũng, tiếp thu "di sản" của đối phương để mình lần nữa trở nên mạnh hơn, nói không chừng vẫn có thể nhân cơ hội đó mà đột phá lên đến cấp đa nguyên Vũ Trụ (Triệu). Đến lúc đó sẽ trở lại chiến trường này sau. Ầm! ! ! Đường hầm không thời gian màu bạc trắng xuất hiện. Sở Hà biến mất trong nháy mắt. Khi Sở Hà xuất hiện lần nữa, hắn đã đi qua đường hầm không thời gian đến không gian mà số 697 Bao Tốt đang ở. Đương nhiên, Sở Hà hiện giờ vẫn ở bên trong đường hầm không thời gian của hệ thống. Nhìn bên ngoài, hoàn toàn không có bất kỳ vật chất nào, không có thời không, không có hư không, không có thế giới, không có sinh linh vạn vật... Chỉ có vô cùng vô tận đại đạo quy tắc kinh khủng, đụng nhau trong mỗi một tấc hư vô. Sau đó hủy diệt, xây dựng lại, hủy diệt, lại xây lại, lại hủy diệt, rồi lại xây lại. Sở Hà khẽ nheo mắt con ngươi.... ... ... ... «Cầu tự động đặt, cầu đánh thưởng, cầu đánh thưởng! ! !».
Bạn cần đăng nhập để bình luận