Xuyên Sách: Yêu Đương Trong Chương Trình Giải Trí Về Ly Hôn

CHƯƠNG 13: THAM GIA SHOW TRUYỀN TRÌNH THỰC TẾ (11)


[Á á á á á á á á á á!]
[Tôi tình nguyện làm chuột bạch cho Kiều Nại!]
[Hu hu hu hu hu! Bé đói rồi!]
[Tôi thèm đến mức chảy nước miếng rồi đây!]
Các khách mời vừa kịp hoàn hồn cũng không tiếc lời khen ngợi.
Sầm Lâm Vũ: “Món sườn heo om đỏ này tuyệt quá.”
Triệu An Kha: “Cải cúc trộn cũng nhìn ngon miệng ghê.”
Từ Giai Mạn: “Vừa nãy trong phòng tôi đã ngửi thấy mùi thơm rồi, lúc đó tôi còn tưởng mình đói đến nỗi sinh ra ảo giác chứ.”
Nguyễn Ti Anh: “Tài nấu nướng của Nại Nại đỉnh quá. Chị nhớ lúc trước em bảo gần đây mình có học vài món cơm nhà đơn giản, giờ mới thấy có vẻ như em quá khiêm tốn rồi!”
Bữa cơm trưa này vốn đang rất hoàn hảo, nhưng câu nói của Nguyễn Ti Anh lại gián tiếp nhắc nhở rất nhiều khán giả mới vào xem livestream, ám chỉ bữa cơm này thực chất không hề đơn giản, khiến người khác nảy sinh những nghi ngờ không đáng có.
[Nhìn kĩ năng nấu nướng của Kiều Nại kìa, đang vào vai *giả heo ăn thịt hổ đúng không?]
*Nguyên văn 扮猪吃老虎: ẩn dụ việc một người dùng mưu kế để đánh lừa hoặc giả vờ yếu thế trước người khác để thực hiện được mục đích.
[Cố ý nói mình là người mới bắt đầu học nấu (mới học gần đây), thật ra là muốn mọi người kinh ngạc trước tài năng này của mình à?] - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
[Không thể không nói, chiêu này của Kiều Nại cực kì thành công đấy. Nhưng tôi cũng thật sự không thích những hành động gian trá như thế này.]
Lúc này tất cả các khách mời đều được quay chung trong một khung hình, bình luận ở các phòng livestream riêng biệt cũng được gộp lại vào nhau. Nhịp điệu của chương trình lập tức bị gián đoạn bởi mấy bình luận này, những người lúc đầu theo dõi live của Kiều Nại và Hình Sâm đều rất giận dữ. Cái gì vậy? Người ta vất vả làm ra một bữa cơm, cuối cùng lại bị nghi ngờ rồi còn đánh giá là mưu mô nữa? Kinh tởm thật.
Mà người đang bị dò xét là Kiều Nại thì vẫn đang bận rộn trong bếp, vừa múc cơm ra khỏi nồi cơm điện vừa vui vẻ cười lên nói: “Đây chỉ là bữa cơm gia đình đơn giản thôi, mời mọi người lại đây ăn cơm nhé!”
Đôi mắt to trong veo sáng ngời đó tràn đầy vẻ hồn nhiên, còn chứa một chút hoang mang như đang hỏi Nguyễn Ti Anh: Những món này đơn giản mà? Chỉ có vài món thôi thì khó chỗ nào chứ?
Nguyễn Ti Anh thấy những người khác không để ý đến lời nói của mình mà chỉ một lòng một dạ muốn ăn cơm, ai cũng vội vã cầm bát xúc cơm chứ không trả lời lại. Cô ta không nói nữa mà chỉ lặng lẽ đi theo, lấy cơm xong còn dựng ngón tay cái lên như cổ vũ Kiều Nại, làm như lời nói vừa rồi của mình không hề có ác ý gì. Chỉ có một số bình luận rất giận dữ và khó chịu với việc này.
[Đúng là làm trò hề cho mọi người, trước khi bảo người khác gian trá thì nhìn lại mình trước đi được không?]
[Sườn heo om đỏ không phải món cơm nhà bình thường à? Chẳng lẽ mấy người chưa từng ăn sao?]
[Mỗi lần tôi về nhà mẹ tôi cũng làm sườn om cho tôi, tôi không tin có người từng nhỏ đến lớn chưa ăn cơm nhà có món sườn heo lần nào!]
Trong lúc mọi người đang lấy cơm, Kiều Nại đứng bên cạnh uống ừng ực hơn nửa cốc nước, có thể thấy cô khát nước lắm rồi. Đúng lúc này Hình Sâm cũng đi tới, Kiều Nại còn tưởng anh đến xới cơm nên cũng tránh sang một bên nhường đường, ai ngờ anh lại đi thẳng đến trước mặt cô rồi đưa một cái khăn tay ra.
Kiều Nại ngơ ngác mở to mắt: “Ừ?”
Trong lúc Kiều Nại vẫn đang không hiểu chuyện gì, Hình Sâm lại quả quyết cầm khăn tay đến gần. Anh nghiêm túc lau mồ hôi đang túa ra trên trán Kiều Nại.
Kiều Nại nhìn chăm chăm hành động của anh không chớp mắt lấy một cái. Không chờ cho cô kịp phản ứng lại, Hình Sâm đã rút khăn tay về rồi xoay người đi xới cơm. Anh chẳng nói chẳng rằng, trông như thể chỉ trùng hợp nhìn thấy trên trán cô có mồ hôi nên lau giúp, nhanh như tất cả chỉ là tưởng tượng.
[Chị em ơi, mọi người đều đang vui vẻ ăn cơm rồi, thế mà nhìn xem hai người này đang làm gì này!!!]
[Bị tôi bắt được rồi nhé! Mà Hình Sâm thay đổi biểu cảm nhanh thật đấy! Nếu tôi không chụp màn hình lại kịp thì tôi còn tưởng là người khác lau mồ hôi cho Kiều Nại kìa!]
[Lúc nãy tôi đã định nói rồi. Thực ra nấu ăn cũng mệt lắm, nhưng Hình Sâm không hề rời đi mà vẫn kiên nhẫn ở lại với Kiều Nại cho đến khi nấu xong, yêu quá đi mất!]
Mãi đến khi Hình Sâm ngồi xuống và bắt đầu ăn cơm luôn rồi thì Kiều Nại mới chậm chạp đưa tay sờ lên vầng trán trơn mịn của mình. Bên cạnh không còn ai nữa nên cảm giác cứ như đang mơ vậy. Nhưng tâm trí của cô bị cơn đói chiếm giữ rất nhanh, không kịp nghĩ gì nhiều bèn gác chuyện này sang một bên. Cô tự xới cho mình một bát cơm đầy ụ, chuẩn bị ăn uống thỏa thích!
Không thể nghi ngờ một điều rằng đồ ăn luôn có thể khiến mọi người vui vẻ. Cắn vào miếng sườn thơm ngon một cái, nước thịt bị khóa bên trong tràn ra ngay lập tức, thơm đến nỗi làm người ta chỉ muốn mọc cánh bay lên. Kiều Nại ăn liền một mạch ba miếng mới thấy ngán, bèn gắp một miếng rau cải cúc trộn xanh mướt cho đỡ ngấy. Cô chợt thấy cảm giác thèm ăn lại bùng lên, có thể ăn tiếp mấy miếng nữa!
Không chỉ mình Kiều Nại nghĩ vậy mà mọi người cũng ăn vô cùng khí thế. Điều này làm Kiều Nại bỗng nhận ra rằng khi mình nấu ăn, ngoại trừ nấu cho bản thân thì khi nhìn thấy người khác ăn ngon miệng, cô cũng sẽ cảm nhận được một sự thoả mãn rất khác.
  
 
Bạn cần đăng nhập để bình luận