Thành Nhà Giàu Nhất Bắt Đầu Từ Thua Lỗ Game

Chương 3119: . Đừng gọi điện thoại nữa, ta sợ Đằng Đạt hiểu nhầm (2)

Sau khi cúp điện thoại, Nhiếp Vân Thịnh lên mạng kiểm tra thoáng qua thì lập tức hiểu được tình hình hiện tại.

Trịnh Hào tưởng rằng mình đã chuẩn bị tốt, thế nhưng vẫn bị tổng giám đốc Bùi lừa vào tròng!

Hơn nữa gián điệp nằm vùng mà bọn họ vất vả cử đi cũng bị tổng giám đốc Bùi lợi dụng, phải làm sao đây?

Nhiếp Vân Thịnh vội vàng gọi điện thoại cho Vệ Cảnh Hy, hy vọng hắn có thể làm chút gì đó.

Dù sao thì Vệ Cảnh Huy cũng là ông chủ của Bác Quần Media, có quyền kiểm soát chặt chẽ đối với Bác Quần Media. Nếu như lúc này Vệ Cảnh Hy có thể kiên quyết đứng về phía liên minh chống lại Đằng Đạt, vậy thì sự việc lần này còn có thể cứu vãn!

Nhiếp Vân Thịnh gọi đi gọi lại cho Vệ Cảnh Huy, cuộc gọi đầu tiên không có ai nhận, cuộc gọi thứ hai thì trực tiếp bị từ chối.

“Thế này là sao? Chẳng lẽ hắn đang họp?”

“Họp để thảo luận bàn cách giải quyết tình thế trước mắt? Ừm, có khả năng này!”

Nhiếp Vân Thịnh đợi thêm một lúc nữa rồi mới gọi cuộc điện thoại thứ ba.

Lần này, Vệ Cảnh Huy nhấc máy, có lẽ là tìm được một góc vắng không người.

“Tổng giám đốc Nhiếp, ngươi đừng gọi điện thoại cho ta nữa, ta sợ người của Đằng Đạt hiểu nhầm.”

Nhiếp Vân Thịnh bỗng sửng sốt: “Cái gì? Giám đốc Vệ, những gì lúc đầu chúng ta nói với nhau không phải như này!”

Vệ Cảnh Huy bất đắc dĩ thở dài: “Tổng giám đốc Nhiếp à, kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, ta cũng không ngờ là mọi thứ lại phát triển như hiện tại.”

“Tổng giám đốc Nhiếp, ta cũng không còn cách nào khác!”

Nhiếp Vân Thịnh rất cạn lời: “Tại sao lại không còn cách nào khác, ngươi không phải là ông chủ của Bác Quần Media sao?”

Vệ Cảnh Huy nói rất chân thành: “Ta đúng là ông chủ của Bác Quần Media, thế nhưng ta cũng đâu thể một tay che trời ở công ty! Nếu không tất cả nhân viên sẽ rời bỏ ta, ta cũng đâu thể một mình cáng đáng công ty được? Công ty như vậy sao có thể hoạt động?”

“Hiện tại toàn bộ công ty đều đang đồng lòng đứng về phía Đằng Đạt. Sở dĩ bọn họ tôn trọng người làm sếp như ta chỉ là bởi vì ta với tư cách là ông chủ đã lựa chọn hợp tác với Đằng Đạt, điều mà bọn họ cho là một quyết định rất sáng suốt.”

“Nếu để bọn họ biết được thực ra ta cũng như cả công ty là gián điệp nằm vùng do liên minh chống lại Đằng Đạt cử tới, thì ta với tư cách là ông chủ sẽ bị chính nhân viên của mình sa thải!”

“Huống chi tình hình hiện tại của Bác Quần Media đã tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa. Tuy rằng những lần sửa đổi trước đó khiến độ hot của những tài khoản mà bọn ta sở hữu sụt giảm, thế nhưng sau hoạt động cải cách này, Bác Quần Media đã nắm bắt được cơ hội dẫn dầu, triển vọng trong tương lai cực kỳ rộng mở.”

“Mục tiêu ban đầu của ta là giúp Bác Quần Media phát triển tốt hơn, bây giờ mục tiêu ấy đã đạt được, ta việc gì phải bỏ gốc lấy ngọn nữa?”

Ý của Vệ Cảnh Huy rất đơn giản, thứ mà hắn muốn liên minh chống lại Đằng Đạt đã không cho hắn được nữa.

Trước đó, Vệ Cảnh Huy sẵn sàng làm gián điệp nằm vùng cho liên minh chống lại Đằng Đạt chủ yếu là vì hai nguyên nhân. Thứ nhất là giá trị quan của Bác Quần Media và tập đoàn Đằng Đạt không nhất quán, tin rằng cả hai bên thiếu nền tảng cho sự hợp tác sâu rộng, không ôm được cái chân này. Thứ hai là Bác Quần Media cũng xem trọng sức mạnh của liên minh chống lại Đằng Đạt, muốn nhận được sự viện trợ tài chính cũng như độ hot từ phía bên đó.

Thế nhưng hiện tại cả hai nguyên nhân này đều đã không còn tồn tại nữa.

Giá trị quan của toàn bộ công ty Bác Quần Media đều đã được Ngô Tân thay đổi, chỉ còn lại một mình ông chủ Vệ Cảnh Huy là chưa thôi.

Bác Quần Media đã có được độ hot như mong muốn, hơn nữa đó còn là độ hot theo hướng tích cực và thậm chí là còn nhận được giải thưởng và sự biểu dương từ phía cơ quan chính thức.

Trong tình cảnh như vậy, chỉ có ngu Vệ Cảnh Huy mới tiếp tục bán mạng cho liên minh chống lại Đằng Đạt.

Từ bỏ những thứ trước mắt, đánh cược vào một tấm chi phiếu trắng tinh, đó chẳng phải là suy nghĩ của kẻ ngu hay sao?

Huống chi trong sự việc lần này, liên minh chống lại Đằng Đạt lại bị đánh tơi bời, thực sự khiến người ta không còn chút lòng tin nào.

Nhiếp Vân Thịnh tức giận, sao mà nội gián nằm vùng lại nằm luôn ở phe đối diện rồi?

“Ngươi không sợ ta sẽ công khai toàn bộ chuyện này sao?” Nhiếp Vân Thịnh tức giận nói.

Vệ Cảnh Huy thản nhiên mỉm cười: “Ai sẽ tin ngươi? Sự hợp tác giữa chúng ta chỉ là một cuộc trò chuyện bí mật, không hề để lại bất kỳ tài liệu hay giấy tờ nào.”

Nhiếp Vân Thịnh lập tức á khẩu.

Trước đó hắn cố tình không để lại bất kỳ bằng chứng nào chủ yếu là bởi vì việc phái người tới Đằng Đạt nằm vùng chẳng phải là việc làm vẻ vang gì, một khi bằng chứng bị lộ ra ngoài chắc chắn sẽ tạo thành một làn sóng phản ứng dữ dội trong dư luận.

Đến lúc đó, tập đoàn Đằng Đạt sẽ nắm bắt được điểm yếu này và làm ầm ĩ lên, thế cục bên phía Nhiếp Vân Thịnh sẽ trở nên cực kỳ bị động.

Hay nói cách khác, thỏa thuận giữa liên minh chống lại Đằng Đạt và Bác Quần Media hoàn toàn chỉ là thỏa thuận bằng lời, hơn nữa trừ một số ít người như Nhiếp Vân Thịnh và Trịnh Hào ra, không một ai biết đến chuyện này.

Ban đầu Nhiếp Vân Thịnh cho rằng, Bác Quần Media chỉ là một công ty nhỏ không có chỗ chống lưng, rất dễ khống chế, mà Vệ Cảnh Huy cũng cảm thấy liên minh chống lại Đằng Đạt là một thế lực lớn, không đến mức chuyện xong thì ăn quỵt.

Kết quả là thật sự xảy ra chuyện, con thuyền tình bạn này lại lật úp nhanh hơn bao giờ hết!

Không đợi đối phương nói thêm, Vệ Cảnh Huy đã vội vàng nói: “Tổng giám đốc Nhiếp, bọn ta phải tiếp tục làm bản thảo, không nói chuyện này nữa. Sau này công ty bọn ta sẽ không còn có bất cứ mối quan hệ gì với liên minh chống lại Đằng Đạt, mong người đừng liên lạc với ta nữa, cảm ơn.”

Hết chương 3119.
Bạn cần đăng nhập để bình luận