Luyện Sai Tà Công, Pháp Thiên Tượng Địa

Chương 185: A! Nguyên lai đây chính là trở nên mạnh mẽ đánh đổi nha! (1)

**Chương 185: A! Nguyên lai đây chính là cái giá phải trả khi trở nên mạnh mẽ! (1)**
Trong khoảnh khắc đó, thân thể của vị Tiểu Lê sư tỷ này nghiễm nhiên trở thành chiến trường cho yêu điện của Đoàn Vân và chân khí kỳ dị của hắn đấu đá lẫn nhau.
Vốn dĩ chân khí này là do thiếu nữ ngày đêm luyện thành, chiếm cứ ưu thế sân nhà tuyệt đối, đáng tiếc Đoàn lão ma lại quá bá đạo.
Yêu điện của hắn bá đạo, chân khí nhàn nhạt rót vào của hắn cũng bá đạo.
Loại bá đạo này đạt đến đỉnh phong khi hai người cùng nhau run rẩy.
"Bộp" một tiếng, ngón tay Đoàn Vân rời khỏi đầu thiếu nữ.
Hắn đã ngừng run, nhưng vị sư tỷ kia vẫn còn đang run.
Một khắc sau, Tiểu Lê sư tỷ trực tiếp ngồi dậy, xỏ giày vào rồi đi ra ngoài.
Trước khi đi, sắc mặt nàng lạnh lùng nói: "Chuyện này đừng nói cho những người khác."
"Đừng tới tìm ta, khi nào đến lúc, ta sẽ tự tìm đến ngươi."
Nói xong, nàng liền mở cửa rời đi.
Đoàn Vân ngồi trên giường, nhìn xem ngón tay của mình như có điều suy nghĩ.
Một lát sau, Mộ Dung huynh đệ giãy dụa bò ra từ dưới gầm giường, vẻ mặt thống khổ nói: "Hai người các ngươi có thể đừng đột ngột như vậy, kịch liệt như thế được không? Nếu không phải ta ở dưới chống đỡ, cái giường này đã sập rồi."
Nói xong, Mộ Dung huynh đệ kịp phản ứng, mặt mày xanh mét nói: "Khá lắm, ta lại thành cái đệm à?"
Đoàn lão ma ở trên được bữa ngon, còn ta thì ở dưới làm đệm, bị ép suýt chút nữa thì ngạt thở?
Hắn thật sự hối hận vì đã ở dưới gầm giường.
Nếu như hắn không ở dưới đó, cái giường này sập xuống, dọa Đoàn lão ma và cái gì kia... vị sư tỷ nông cạn kia giật mình mới tốt!
Nghĩ tới đây, Mộ Dung huynh đệ sửa sang lại mái tóc bị ép bẹp và cái đầu hằn đầy vết đỏ, nhịn không được tức giận nói: "Hỏi ngươi đấy? Lộng hành lâu như vậy đã xong chưa?"
Đoàn Vân suy tư nói: "Có lẽ là xong rồi."
Hắn cảm thấy đã phân định được thắng bại, lúc đầu lại muốn làm một lần nữa để kết thúc, kết quả ngón tay liền bị bật ra.
Bất quá, từ biểu hiện của vị Tiểu Lê sư tỷ này mà xem, có vẻ như là người thanh tâm quả dục, mặc quần áo tử tế xong liền đi.
Mộ Dung huynh đệ càng nghĩ càng thấy khổ, càng nghĩ càng chua xót, nhịn không được mắng Đoàn Vân: "Mới có ngày đầu tiên, ngươi đã làm ra chuyện này, không sợ bị phát hiện sao? Ngươi không thể nhịn thêm hai ngày à."
Đoàn Vân suy tư nói: "Chân khí của Quỳnh Linh phái quả thực có chút kỳ quái, ta cảm thấy ngươi nên đẩy nhanh tiến độ tìm được muội muội của mình."
"Hửm?"
"Chân khí kỳ dị này có thể đối kháng được với điện ở đầu ngón tay ta, ta sợ sau này đến lượt muội muội ngươi, điện của ta không đủ." Đoàn Vân giải thích.
"Nói cứ như đám nữ nhân của Quỳnh Linh phái sẽ xếp hàng tìm ngươi vậy, cũng chỉ có vị Tiểu Lê sư tỷ nông cạn kia, những người khác khẳng định tốt hơn nhiều. Lại nói, ta mới đến, làm sao có thể đẩy nhanh tiến độ được." Mộ Dung huynh đệ nói.
Đoàn Vân luôn cảm thấy gia hỏa này đêm nay oán khí đặc biệt lớn, không khác gì mấy mụ đàn bà ngoài chợ.
"Ta nhớ lúc trước ngươi đi câu dẫn nam nhân, mông vặn vẹo rất tốt." Đoàn Vân như có điều suy nghĩ nói.
Mộ Dung huynh đệ kinh ngạc nói: "Ngươi muốn ta vặn mông trước mặt đám sư tỷ của Quỳnh Linh phái? Như vậy lộ ra ta quá nông cạn, Mộ Dung thiếu hiệp ta cũng cần thể diện chứ?"
Đoàn Vân nói: "Đâu có bảo ngươi lúc nào cũng vặn, ngươi chỉ cần lúc trông cổng vô tình bày ra một chút là được."
Mộ Dung huynh đệ suy tư nói: "Phương pháp của ngươi tuy có hơi nông cạn, nhưng ta lại thấy có chút đạo lý. Nếu như là muội muội của ta, khẳng định sẽ tới tìm ta, đến lúc đó..."
Nghĩ đến cảnh Đoàn Vân run rẩy trên thân người có khả năng là muội muội của hắn, mặt Mộ Dung huynh đệ liền tái mét.
Quá khó khăn.
Sau đó, hai người thương nghị một chút, Mộ Dung huynh đệ liền thất hồn lạc phách rời đi.
Đêm khuya, hắn nằm trên chiếc giường lạnh lẽo, nghĩ đến việc Đoàn Vân có thể đang đắp chăn lông dê, không thể không thừa nhận hắn đang ghen tị.
Cùng là người gác cổng, tại sao chênh lệch lại lớn như vậy?
Bất quá, hắn rất nhanh lấy lại bình tĩnh, chua xót nói: "Quỳnh Linh phái này là sân nhà của ta, Đoàn lão ma chẳng qua chỉ hấp dẫn được mấy nữ nhân nông cạn mà thôi, về sau vẫn phải xem ta."
Hôm sau, Mộ Dung huynh đệ vẫn theo thường lệ canh giữ đại môn.
Hắn nghe theo đề nghị của Đoàn Vân, mỗi khi có đệ tử Quỳnh Linh phái ra vào, lại tranh thủ vặn vẹo cái mông của mình.
"Tiểu Lê sư tỷ, lần này trong môn thúc giục gấp quá."
"Không còn cách nào khác, sư phụ muốn, nhất định phải nắm chặt."
Nghe được bốn chữ "Tiểu Lê sư tỷ", con mắt Mộ Dung huynh đệ lập tức sáng lên.
Tối hôm qua hắn không thấy được dung nhan của vị sư tỷ này, khó chịu cả một đêm.
Hắn ngược lại muốn xem xem cái cô nàng nông cạn này dáng dấp ra sao.
Trong nháy mắt nhìn thấy, đạo tâm của Mộ Dung huynh đệ vỡ nát.
Tại sao một nữ nhân nông cạn như vậy lại có thể xinh đẹp đến thế?
Đoàn lão ma ăn đến kém chút làm hắn tâm trạng có thể cân bằng lại được một chút, đối phương ăn đến càng tốt, hắn lại càng khó chịu, phảng phất quay trở lại cái gầm giường u ám muốn ép hắn nghẹt thở kia.
Hắn chợt nhớ ra điều gì đó, vừa nhìn hai nữ tử, vừa tranh thủ thời gian vặn mông.
Lần vặn vẹo này, quả nhiên hấp dẫn sự chú ý của hai người.
Đặc biệt là Tiểu Lê sư tỷ, lại dừng lại, nhìn sang.
"Này, ngươi nhìn ta làm gì? Chưa thấy mỹ nữ bao giờ à?" Tiểu Lê sư tỷ bỗng nhiên chất vấn.
Mộ Dung huynh đệ giật mình, nói: "Ta... ta không có."
"Cảnh cáo ngươi, ngươi là một tên gác cổng, đừng có những ý nghĩ kỳ quái, cẩn thận ta đuổi việc ngươi."
"Ta..."
"Im miệng! Còn muốn giảo biện? Nói trước, nghĩ cũng không được nghĩ, ngươi không có tư cách!"
Nói xong, liền mang theo một sư muội khác rời đi.
Trong khoảnh khắc này, Mộ Dung huynh đệ kinh hãi.
Đây có chắc là cùng một người với người tối hôm qua tìm Đoàn lão ma không?
Mộ Dung huynh đệ rất muốn phủ nhận, dù sao "khác nhau một trời một vực" cũng không đủ để hình dung sự khác biệt trong thái độ của nữ nhân này trước mặt hắn và Đoàn Vân, đáng tiếc, tối qua hắn đã ghi nhớ thật sâu giọng nói dễ nghe của đối phương.
Chính là cùng một người!
Tại sao chứ?
Lúc này, tiếng trò chuyện của Tiểu Lê sư tỷ và sư muội kia vẫn tiếp tục vọng lại.
"Cái mông của tên kia có vấn đề à? Cứ vặn vẹo ở đó."
"Không biết, có lẽ là bị bệnh trĩ."
"A, thật buồn nôn."
...
Nơi này rõ ràng không có tuyết rơi, nhưng Mộ Dung huynh đệ lại nghe thấy tiếng tuyết rơi, nơi này rõ ràng không có băng, hắn lại nghe thấy âm thanh như băng tinh vỡ nát trong ngực.
Đêm đó, Mộ Dung huynh đệ cơm cũng không buồn ăn, cũng không đi tìm Đoàn Vân.
Nếu như Đoàn Vân nhìn thấy hắn nằm bất động ở đó, có lẽ sẽ cho rằng hắn lại tái phát bệnh cũ, muốn sống chết bỏ đói chính mình.
Có thể đến chạng vạng tối ngày thứ ba, Mộ Dung huynh đệ lại giống như đột nhiên sống lại, trên mặt mang theo ý cười nhàn nhạt.
Đoàn Vân vừa gặp hắn, lại có cảm giác "xuân phong đắc ý".
"Ngươi tìm được muội muội rồi à?" Đoàn Vân hỏi.
"Không có! Hôm qua ngươi có thu hoạch gì không?" Mộ Dung huynh đệ hỏi.
"Cũng không có, chỉ là đêm qua lại chữa trị cho một người tên Tiểu Thanh." Đoàn Vân trả lời.
"Ngươi lại chữa cho một người?" Mộ Dung huynh đệ hai mắt đỏ lên nói.
Bất quá, hắn rất nhanh liền bình tĩnh trở lại.
Đoàn Vân thấy thế, nói: "Ta thấy ngươi là gặp chuyện tốt."
Mộ Dung huynh đệ lắc đầu nói: "Cũng không có, chỉ là có một vị sư tỷ luôn luôn cười ngọt ngào với ta, ta cũng không biết nàng có ý gì."
Đoàn Vân nói: "Cười ngọt ngào với ngươi, còn có thể có ý gì."
Mộ Dung huynh đệ vui vẻ nói: "Ta nghe ngóng được, tên của vị sư tỷ kia cũng có một chữ 'Điềm', gọi là Lý Điềm."
Đoàn Vân kinh ngạc nói: "Lý Điềm? Có phải là người hay tết tóc đuôi ngựa không?"
Mộ Dung huynh đệ lập tức cảnh giác, biểu lộ nghiêm túc nói: "Ngươi biết nàng?"
Đoàn Vân gật đầu nói: "Nữ nhân này cứ như tảng băng vậy, giống như ta đắc tội nàng không bằng. Ta mới ngồi xuống một cái, liền hung hăng trừng ta một cái, làm cho ta ngồi không xong mà đứng cũng không được."
Nghe được điều này, Mộ Dung huynh đệ cười đến càng vui vẻ hơn.
Mùa đông của hắn cuối cùng đã qua, mùa xuân đã tới!
Mộ Dung huynh đệ không khỏi an ủi: "Ôi, ngươi không biết đấy thôi, có những nữ nhân nhìn ngươi không vừa mắt, ngươi đi đường bước chân trái trước cũng là sai, mà có nữ nhân vừa mắt ngươi, ngươi có ngồi ở đó cởi giày móc chân, nàng cũng thấy là tốt."
Đoàn Vân gật đầu nói: "Có lý."
Mộ Dung huynh đệ bỗng nhiên cảnh giác, thầm nghĩ: "Nếu Lý Điềm sư tỷ đối với ta ngọt ngào như vậy, chẳng phải là có thể sẽ tới tìm ta? Nếu như ta không có ở đó, chẳng phải Mộ Dung thiếu hiệp ta đã bỏ lỡ cơ hội cứu vớt sư tỷ rồi sao?"
Đúng vậy, cũng chính là cơ hội lật ngược tình thế trước mặt Đoàn lão ma.
Lần này, hắn không thể để cho Đoàn lão ma cưỡng ép trị liệu trước được, hắn cảm thấy mình có thể dùng tình cảm để cảm hóa Lý Điềm sư tỷ.
Nghĩ tới đây, Mộ Dung huynh đệ vội vàng trở về.
Có điều, đợi đến tối, Lý Điềm sư tỷ vẫn không tới.
"Đúng rồi, Lý Điềm sư tỷ vừa nhìn đã biết không phải là hạng người nông cạn, làm sao có thể nhanh như vậy tới tìm ta."
Nghĩ tới đây, Mộ Dung huynh đệ quyết định đi tìm Đoàn Vân uống chút rượu, tiện thể mượn một cái lược.
Bởi vì lúc trước hắn luôn chải chuốt, tóc của hắn lại quá mức bóng mượt cứng cáp, đến mức làm gãy cả lược.
Thế là, Mộ Dung huynh đệ lại quay về chỗ Đoàn Vân.
Khi vào cửa, Mộ Dung huynh đệ nhịn không được hỏi: "Tối nay không có người đến à?"
Đoàn Vân gật đầu nói: "Không có, nếu còn có người tới, ta cũng phải bồi bổ thêm, không chịu nổi mất."
Từ khi Lôi Phong Tử lôi điện chân khí tiêu hao gần hết, hắn chỉ có thể từ từ sinh ra điện ở đầu ngón tay, một ngày cứu một người vẫn có chút mệt mỏi.
Hắn còn đang nghĩ xem có nên tìm hai ngày đi săn dã thú, vận chuyển thêm Lôi Phong Tử lôi điện để dự trữ hay không.
Có thể thấy được tâm tình Mộ Dung huynh đệ rất tốt.
Uống một chút rượu, hắn liền cầm lược của Đoàn Vân, chuẩn bị trở về ngủ.
Kết quả, vừa mở cửa, hắn liền rụt trở về.
"Có người!"
Trong khoảnh khắc, cả Đoàn Vân và Mộ Dung huynh đệ đều nín thở.
Một lát sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
"Ai?" Đoàn Vân hỏi.
Lúc này, Mộ Dung huynh đệ đã hết sức quen thuộc chui vào gầm giường.
"Hứa Tiên, là ta."
Bạn cần đăng nhập để bình luận