Dạ Vô Cương

Chương 121: Tận cùng của niềm vui (2)

"Tốt!"
Tần Minh tự nhiên sẽ không cự tuyệt, trên bạch thư cũng đã nhấn mạnh, "Dung" là được!
"Có muốn ta dạy cho ông một loại Thiên Quang Kình không?"
Tần Minh hỏi, chuẩn bị bánh ít đi, bánh quy lại.
"Thôi vậy, ta thấy thứ ngươi luyện không đơn giản, ngươi không phải người ở đây, chắc hẳn có lai lịch, tốt hơn hết là không nên dây vào. Ở cảnh giới tân sinh ba lần, một môn Triền Ti kình là đủ cho ta luyện rồi, ngày mai ta được thơm lây, xem thử bí kíp của nhà kia một chút."
"Được!"
Tần Minh gật đầu, thứ trên bạch thư người ngoài chắc chắn không luyện được, còn đao phổ kia hiện tại đúng là không thể lộ ra ngoài ánh sáng.
Hắn trở về tiểu viện của mình, trước tiên lĩnh hội Thiên Quang Kình bản thân luyện ra, tinh thục rồi mới chuẩn bị nghiên cứu cái khác.
Xoẹt một tiếng, ngón tay hắn vừa chạm vào chuôi chùy, liền nhanh chóng đưa nó vào trong tay.
Thậm chí, Tần Minh dùng mu bàn tay chạm vào, Thiên Quang Kình ba động, cũng có thể cuốn cây chùy vào trong tay, đây là một loại đặc tính "dính liền".
Nếu dùng để đối địch, tay hắn hơi tiếp xúc với đối phương, là có thể trực tiếp dính chặt và xé rách huyết nhục đối phương.
Tần Minh thử phát lực, Thiên Quang Kình bộc phát, đem góc cạnh cối xay "dính chặt" vào.
Ngoài ra, loại Thiên Quang Kình này lực xuyên thấu rất mạnh, ngón tay hắn phát sáng, đá vụn bắn tung tóe, đầu ngón tay đâm vào trong cối xay.
Sau khi nghiên cứu Tần Minh phát hiện loại Thiên Quang Kình của mình đều dính dáng đến các phương diện, mấu chốt nhất chính là vô cùng thiết thực.
Không lâu sau, hắn bắt đầu luyện Triền Ti kình của Lưu lão đầu, nội dung không nhiều, tương đối dễ dàng nhập môn, nhưng quả thực có chút môn đạo, kình này phát ra giống như một sợi tơ lay động, trọng điểm ở một chữ triền, chú trọng lấy xảo phá lực, lấy nhược thắng cường.
"Đây là kình pháp do các lão tuần sơn giả đời trước tổng kết và nghiên cứu ra khi chiến đấu với cự thú trong đại sơn sao?"
Tần Minh có một loại minh ngộ.
Đây không phải là một loại Thiên Quang kình pháp phức tạp, nhưng trong thực chiến lại tương đối hữu dụng.
Tần Minh nghiêm túc nghiên cứu, hơn nửa ngày liền luyện thành thạo, không nói là tinh thục, nhưng có thể sử dụng được.
"Xem ra tư chất của ta cũng không tệ."
Hiện tại nếu để hắn gặp lại Hoàng Cảnh Đức, còn có lão giả Kim Kê Lĩnh tân sinh ba lần kia, Tần Minh cho rằng, không cần dùng cự lực của mình, hắn chỉ bằng Triền Ti kình liền có thể đồng thời đánh cho hai người bọn họ nằm sấp mặt.
"Ơ?!"
Điều khiến hắn ngoài ý muốn chính là, Triền Ti kình rất ăn khớp với loại Thiên Quang Kình của chính mình, trực tiếp dung nhập vào trong "Niêm Liên kình".
Lần đầu tiên dung hợp kình pháp khác đã thành công, điều này khiến hắn vô cùng vui mừng.
Tần Minh thử một chút, Thiên Quang Kình sau khi dung hợp càng mạnh hơn!
"Vừa mới luyện ra được một chút Triền Ti kình thì Thiên Quang đã nhanh chóng dung hợp mất rồi, không thể như vậy được, phải luyện riêng trước, đợi sau khi ăn Tam Sắc Hoa, để Triền Ti kình viên mãn triệt để, sau đó lại dung nhập vào Thiên Quang Kình vốn có của ta."
Tần Minh ngồi trên cối xay trong viện nghỉ ngơi, lát nữa chuẩn bị nghiên cứu kình pháp trên đao phổ.
Lúc này, hắn có một loại cảm giác vui sướng khi thu hoạch được, nhìn về phía màn đêm, ánh mắt như đã nhìn thấy trên đại địa đen nhánh vô biên nơi xa kia sừng sững một tòa lại một tòa thành trì huy hoàng mà hùng vĩ.
Hắn muốn đi xa, hy vọng có thể thu hoạch được nhiều Thiên Quang kình pháp hơn, được kiến thức nơi phồn hoa rốt cuộc là vật hoa thiên bảo, địa linh nhân kiệt như thế nào.
Đột nhiên, đồng tử Tần Minh co rụt lại, nhưng rất nhanh liền để bản thân thả lỏng, giữ bình tĩnh, giống như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhưng nội tâm hắn lại không bình lặng, đã dấy lên sóng to gió lớn, bởi vì hắn nhìn thấy một mảng hắc vụ, giống như linh xà đang du động, từ nơi xa tới, xoay tròn trên không trung thôn làng.
Cuối cùng nó rơi xuống dưới, hẳn là đã xuống mặt đất.
Vốn dĩ trong lòng Tần Minh còn vô cùng vui sướng, kết quả cuối cùng lại gặp phải chuyện như vậy.
Đó rốt cuộc là thứ gì? Trong lòng hắn sóng to gió lớn, nhưng hắn lại bất đắc dĩ phải giả vờ trấn định, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Những người khác căn bản không nhìn thấy hắc vụ đang du động trên trời kia, lần trước ở Đại Liệt Cốc, ngay cả Lưu lão đầu tân sinh hai lần cũng không hề có cảm giác.
Tần Minh để cho mình bình tĩnh, hiện tại bản thân tuyệt đối không thể dị thường, dù sao Dương Chi Ngọc Thiết của hắn vẫn chưa được mài thành vũ khí, còn chưa thể nhắm vào những thứ đặc thù kia.
Hắn lặng lẽ trở về phòng, bắt đầu lật xem quyển đao phổ đã bị rách nát kia, lúc đầu còn chưa thể tĩnh tâm, nhưng dần dần hắn đắm chìm vào trong đó.
Bộ cổ thư này mang theo tâm huyết kết tinh của người xưa, Tần Minh có thể cộng minh với loại cảm xúc còn sót lại kia, có thể nhìn thấy bí mật vượt qua cả bản thân sách.
Bởi vậy, Tần Minh vô cùng kỳ vọng vào kình pháp trên đao phổ.
"Hửm?"
Hôm nay đúng là ngoài ý muốn liên tục, Tần Minh khi lật xem kình pháp thiên, lại cảm ứng được hai loại cảm xúc mãnh liệt.
Một loại không cần phải nghi ngờ chính là do lão giả viết ra đao phổ lưu lại, một loại khác là do người đời sau để lại bút ký khi đọc.
"Hận không thể luyện thành Như Lai Kình!"
Loại cảm xúc kia lại truyền ra từ đoạn văn tự này.
Tần Minh nhất thời tim đập mạnh, vị này chẳng lẽ thật sự đã từng tiếp xúc sao?!
Bạn cần đăng nhập để bình luận